Đọc nhiều

Tiin.vn trên Facebook

Giải mã 'bí ẩn' khu rừng tự sát của Nhật

Nằm ở sườn Tây Bắc của ngọn núi Phú Sĩ, khu rừng bí ẩn Aokigahara được nhắc đến với tên gọi Nơi hoàn hảo để chết trong cuốn sách Những hướng dẫn đầy đủ để tự vẫn của nhà văn Wataru Tsurumui.

Nét ma quá đậm đặc 'trong từng mét vuông'

Khu rừng Aokigahara, rộng khoảng 3500 ha, còn có tên gọi khác là Biển Cây. Aokigahara âm u, rậm rạp, đầy những tảng cây cỏ xanh dày đặc, nối dài miên man, che hết ánh sáng và những thân cây xoắn vặn hình thù ma quái.

Theo truyện dân gian Nhật Bản thì đá ở đây có lượng trầm tích sắt lớn, vì vậy các thiết bị định vị toàn cầu và la bàn không thể sử dụng. Điều này sẽ khiến cho những người đi rừng rất dễ bị lạc.

Bên cạnh địa hình hiểm trở, nơi đây còn tạo cảm giác cô đơn trống trải do sự yên lặng kì quái. Cây cối mọc san sát nhau nên gió không thể len qua được, động vật cũng thưa thớt.

Một vị khách đã mô tả sự vắng lặng của Aokigahara như 'khoảng không trống rỗng' và nói thêm rằng: 'Tiếng thở của tôi nghe to như tiếng gầm vậy' để nhấn mạnh sự yên tĩnh đáng sợ.

Khu rừng tự sát nổi tiếng Nhật bản

Người dân nơi đây vẫn thường kể cho nhau nghe câu chuyện về người đàn ông Taro.

Họ kể rằng Taro là một người đàn ông 50 tuổi đã từng hạnh phúc, có công việc và có nơi để ở. Thế nhưng, chuyện không may đã xảy ra khi ông bị sa thải khỏi nhà máy cán thép. Đối với Taro thì đó là điều khủng khiếp nhất, ông không còn cảm thấy khao khát sống nữa, ông sợ phải đối mặt với một đống nợ nần và việc sẽ bị đuổi khỏi căn hộ mà công ty cho thuê. Taro đã quyết định mua tấm vé một chiều tới khu rừng Aokigahara, phía Tây của Thủ đô Tokyo.

Khi tới đây, Taro bắt đầu cứa cổ tay. Tuy nhiên, vết cắt chưa đủ sâu để ông có thể chết ngay. Theo lời kể lại của Taro thì lúc đó, ông bắt đầu đi lang thang trong rừng. Sau nhiều ngày, ông kiệt sức và nằm trong những bụi cây, gần chết vì đói, khát và tê cóng. May thay, có một người đi bộ trong rừng đã vấp vào cơ thể bất động của ông và gọi người tới cứu. Một năm sau ý định tự sát không thành, Taro đã trở thành tình nguyện viên của trung tâm tư vấn giúp ông có thể đứng vững trên chính đôi chân của mình.

Câu chuyện của Taro chỉ là một trong hàng trăm, hàng nghìn trường hợp tìm tới Aokigahara. Ước tính người dân tìm thấy khoảng 100 thi thể tự tử trong rừng mỗi năm.

Năm 2004, người ta tìm thấy 108 người tự vẫn trong khu rừng này, phá vỡ kỷ lục của năm 2002 là 78 người. Chỉ mới đầu tháng 5/2006 đã xảy ra ít nhất 16 vụ tự tử và còn rất nhiều thi thể chưa tìm ra được.

Theo hồ sơ lưu của của cảnh sát địa phương, 247 người đã cố tự tử trong rừng Aokigahara năm 2010, trong đó 54 người đã đạt được mục đích. Tuy nhiên, theo giới quan chức địa phương và người dân nơi đây thì con số thực tế còn cao hơn nhiều.

Phương thức phổ biến nhất là treo cổ trên những cành cây cổ thụ. Nhiều xác được tìm thấy khi chỉ còn trơ bộ xương và y phục bên ngoài. Một số thi thể khác nằm ở gần nhau hay chỉ còn tư trang mà không tìm thấy xác.

Những bí ẩn 'liêu trai chí dị'

Lâu dần người ta quên mất cái tên Aokigahara, thay vì đó gọi nó là khu rừng tự sát. Xung quanh những cái chết bí hiểm, những xác người vô danh là những lời đồn đại, những câu chuyện ma quái.

Rất nhiều người tin rằng, khu rừng này đã bị ma ám. Họ cho rằng hồn ma - yurei - của những người bị bỏ rơi theo hình thức Ubasute hay của những người tự sát vẫn còn vất vưởng trong khu rừng, những linh hồn đầy hận thù và muốn tra tấn những khách viếng thăm bằng cách dẫn dụ người có chuyện đau buồn hoặc bị lạc nảy sinh ý định tự vẫn.

Còn chính quyền địa phương thì cho rằng rừng Aokigahara là nơi cực kỳ 'phù hợp' để giấu xác, vì thế những bộ xương được phát hiện trong khu rừng này có thể xuất phát từ một vụ mưu sát nào đó.

Nhiều người cho rằng tất cả những vụ tự sát ở đây đều bắt đầu sau khi nhà văn Seicho Matsumoto cho xuất bản cuốn tiểu thuyết Black Sea Trees vào năm 1960.

Câu chuyện cùa nhà văn Seicho Matsumoto kết thúc với hai người yêu nhau tự tử trong rừng Aokigahara. Vì vậy không ít người đã tin đó là mở đầu cho 'làn sóng' tự sát. Tuy nhiên, theo một nguồn tin thì lịch sử tự sát ở đây còn diễn ra trước cả khi cuốn tiểu thuyết Black Sea Trees được xuất bản.

Nỗ lực ngăn chặn của người dân và chính quyền địa phương

Để tìm lời giải đáp khoa học cho khu rừng bí ẩn Aokigahara, suốt 30 năm qua, người đàn ông có tên Azusa Hayano là một nhà địa chất học đã tình nguyện tham gia tìm kiếm những người tới Aokigahara tự tử và đôi khi, ông đã cứu sống được nhiều người. Ông đã dựng một cuốn phim tài liệu với tên gọi Jukai để chia sẻ những kinh nghiệm và xúc cảm đã trải qua.

Trong bộ phim tài liệu đó, ông đã kể lại cách phát hiện ra những manh mối, cũng như những tâm tư của một người vào giây phút cuối cùng trước khi từ bỏ cuộc đời, hoặc đôi khi là ngộ ra giá trị của cuộc sống hiện tại. Những thước phim như tái hiện lại sự tĩnh lặng đến ám ảnh xung quanh những thi thể tự tử được tìm thấy trong rừng, từ những di vật mà họ để lại.

Tất cả đều toát lên sự đau khổ và do dự trước khi quyết định quyên sinh. Mối quan tâm sâu sắc nhất của ông là đôi khi những cái chết lại xuất phát từ một niềm đam mê điên dại và ông muốn góp công sức nhỏ bé của mình nhằm ngăn chặn tình trạng này diễn ra.

Dù có khá nhiều giả thuyết được đưa ra, nhưng bí ẩn về khu rừng tự sát dưới chân núi Phú Sỹ vẫn bị bỏ ngỏ. Giờ đây, khu rừng trở nên lãnh đạm và là một địa điểm ám ảnh đáng sợ nhất đối với người dân Nhật Bản.

Vì có quá nhiều vụ tự sát hàng năm tại nơi đây, nên chính quyền địa phương và kiểm lâm đã đặt những tấm biển báo trong khắp khu rừng, nhằm kêu gọi những người có ý định tự tử hãy nghĩ về gia đình và về tương lai của họ với những lời nhắn như: 'Hãy suy nghĩ đến con cái và gia đình của bạn' hay 'Mạng sống của bạn là món quà mà bố mẹ bạn trao cho'.

Bên cạnh đó họ cũng lắp đặt các máy quay an ninh tại lối vào và tăng số lượng nhân viên bảo vệ.

Các tình nguyên viên nỗ lực tìm các nạn nhân

Những sợi dây giúp du khách, người dân tránh bị lạc đường

Những biển báo hiệu, kêu gọi nghĩ về gia đình ở khu rừng

Khu rừng vẫn tịch mịch với nhiều bí ẩn còn bỏ ngỏ. Chính vì thế nếu bạn muốn mạo hiểm dấn thân vào khu rừng cấm này, hãy xem các chỉ dẫn và chỉ đi theo lối đã được tạo sẵn.

Giúp Tiin sửa lỗi