Đọc nhiều

Tiin.vn trên Facebook

Khóc trong ngày bế giảng chẳng liên quan gì đến chuyện có đi họp lớp hay không!

Nước mắt tuôn rơi ngày bế giảng, ấy thế mà sang năm họp lớp chả thấy đâu! Ơ này, liên quan gì?

Trải qua 'kỳ nghỉ Tết huyền thoại', vất vả lắm các cô cậu học trò mới tiến được đến ngày kết thúc năm học. Những ngày này, khi khắp nơi tổ chức bế giảng, người ta lại nhìn thấy bao nhiêu giọt nước mắt rơi.

Những cô cậu học trò cuối cấp chia tay với trường lớp, chia tay với thầy cô bạn bè, một bước ngoặt đang đón đợi phía trước. Dù cố kìm nén đến bao nhiêu thì dường như ai cũng khó lòng ngăn nổi cảm xúc.

Ấy vậy mà, nước mắt vừa rơi, phía sau đã có biết bao lời trách móc.

'Khóc lóc màu mè làm gì? Sau này họp lớp chắc gì đã đi'.

'Gớm ngày xưa khóc cho cố vào, giờ gọi mãi chả thấy tăm hơi đâu'...

Ơ hay nhỉ? Từ bao giờ chuyện cảm xúc cá nhân của từng người lại buộc phải kéo dài và tạo ra 'điểm nhấn' trong tương lai vậy?

Khóc trong ngày bế giảng có gì sai?

Khóc trong ngày bế giảng có gì sai?

Con người thường có tâm lý phản xạ cảm xúc theo số đông. Khi bạn đứng trong một nhóm người mà tất cả cùng đang khóc vì một lý do chung có liên quan đến bạn, chẳng lẽ bạn không thể rơm rớm và nghẹn ngào?

Chưa kể, ở trong hoàn cảnh là một học sinh cuối cấp, bên cạnh việc cảm xúc được đẩy lên bởi bạn bè và hàng loạt các bài phát biểu, bài ca bế giảng đầy day dứt, các sĩ tử tương lai còn áp lực trong mình vì biết bao nhiêu điều dồn nén khác, vậy nên việc bật khóc khi này cũng là chuyện hết sức bình thường.

Những cô cậu học trò sống cho chính hiện tại lúc đó, trân trọng chính cảm xúc tại thời điểm đó, việc này rõ ràng chẳng liên quan gì đến chuyện về sau các bạn trẻ có thể sắp xếp thời gian đi họp lớp hay không.

Ai rồi cũng trưởng thành, lên đại học, đi làm, kết hôn... ai rồi cũng có cuộc sống riêng và các mối quan hệ xã hội khác cần được ưu tiên. Lẽ thường là như vậy, hà cớ gì cảm xúc của ngày hôm nay lại bị 'đặt gạch' để trách cứ nhau về những điều còn chưa diễn ra?

Mà giả sử có không khóc đi... thì lại bị chê là lãnh cảm, không biết trân trọng kỷ niệm, bạn bè, thầy cô. Thế thì chỉ có là phải khóc và giơ thêm tấm bảng 'sau này tôi nhất định sẽ đi họp lớp' thì mới được gọi là hành xử đúng đắn hay sao?

Chuyện khóc trong ngày bế giảng chẳng liên quan gì đến việc có đi họp lớp về sau hay không cả!

Chuyện khóc trong ngày bế giảng chẳng liên quan gì đến việc có đi họp lớp về sau hay không cả!

Bạn thân mến! Người quan trọng nhất là người đang ở bên ta. Việc quan trọng nhất là việc ta đang làm. Và khoảnh khắc quan trọng nhất của mỗi người chính là hiện tại.

Chỉ cần bạn trân trọng hiện tại đang diễn ra - giống như những giọt nước mắt rơi vào đúng ngày bế giảng, trân trọng người trước mặt là thầy cô, những bạn học sắp phải chia xa, trân trọng việc bên nhau khi chỉ còn vài tiếng là mỗi đứa sẽ lại bận rộn chuyện riêng đến quên cả tên nhau cũng có thể... Chỉ cần vậy thôi, thanh xuân của bạn sẽ đẹp biết chừng nào!

Giúp Tiin sửa lỗi