Đọc nhiều

Tiin.vn trên Facebook

'Củ cải nấu lên vẫn là củ cải, củ cải nướng thịt thì đã khác' - Bài văn đạt điểm tuyệt đối trong kì thi Đại học Trung Quốc 2019

Những lập luận sắc bén đã giúp thí sinh này nhận được số điểm tuyệt đối trong kỳ thi Đại học Trung Quốc năm 2019.

Mới đây, cư dân mạng Việt thi nhau chuyền tay bài viết được cho là giành điểm tuyệt đối trong kỳ thi tuyển sinh Đại học Trung Quốc - 1 trong những kỳ thi khắc nghiệt và có tính cạnh tranh cao nhất.

Đề Văn này đến từ Đại học tỉnh Giang Tô (Trung Quốc). Đây được xem là tỉnh luôn có cho mình một phong cách ra đề riêng biệt với độ khó luôn xếp hạng cao nhất cả nước trong nhiều năm.

Đề Văn được chia sẻ với nội dung: 'Dựa theo tài liệu bên dưới, chọn góc độ, tự nghĩ đề bài, viết bài văn trên 800 chữ, không hạn chế thể văn (trừ thơ).

'Mỗi vật đều có 1 tính, nước thì nhạt, muối thì mặn. Nước thêm nước vẫn là nước, muối thêm muối vẫn là muối. Chua ngọt cay nhạt mặn, năm vị điều hoà, cùng tồn tại hoà trộn tạo ra trăm ngàn vị khác. Vật đã thế, sự việc cũng thế, con người càng thế.'

Đề Văn của Trung Quốc  

Đề Văn của Trung Quốc 

Không ít người sau khi đọc đề Giang Tô năm nay đã khen đề văn rất có phong cách văn nghệ và triết lý. Tuy nhiên các thí sinh dự thi thì chỉ có biết khóc ngắn than dài.

Vậy mà trong số hàng trăm ngàn thí sinh tham gia vẫn có 1 bài văn xuất sắc đạt điểm tuyệt đối đã đặt tựa đề: 'Củ cải nấu lên vẫn là củ cải, củ cải nướng thịt thì đã khác'.

'Tom là một cậu bé chăn cừu, cậu có một đàn cừu thuần màu trắng như một đám mây cực lớn. Chính vì thế Tom cực kì ghét con cừu đen duy nhất trong đàn, cậu luôn hăm he làm thịt nó.

Vào một ngày mùa đông nọ, trời đổ tuyết lớn, đàn cừu màu trắng lẫn trong nền tuyết làm Tom không cách nào tìm được. Cuối cùng nhờ con cừu đen duy nhất đó mà Tom tìm về được đàn cừu của mình.

Từ đây Tom hiểu được một đạo lý, thuần tuý cố nhiên rất đẹp, thế nhưng cộng sinh hài hoà lại càng tốt hơn.

Trên thực tế, mỗi vật đều có tính chất khác nhau, có vẻ đẹp khác nhau. Hổ dễ nổi nóng, khỉ hấp tấp, cừu hiền lành, động vật đã vậy, thực vật lại càng thú vị hơn, trên đời này không bao giờ có hai chiếc lá giống hệt nhau, cả những thứ cùng loại cũng không phải nhất thành bất biến huống chi là những vật khác nhau hoàn toàn.

Vật đã thế, con người càng thế...

Tả Truyền từng viết, tư tưởng con người không ai giống ai, mỗi người một vẻ. Mà tư tưởng thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào tính cách của người đó. Nếu muốn tôn trọng cái gọi là tư tưởng đó thì cần học cách khoan dung, đừng bao giờ vọng tưởng thống nhất tư tưởng, nó là điều phi lý.

Nhưng vấn đề là đã không cách nào thống nhất tư tưởng, vậy phải chung sống thế nào?

Có hai cách, một là tập hợp những người cùng chung chí hướng, những người cùng chung sở thích tập hợp với nhau, hình thành nên một quần thể có quan niệm chung.

Nhưng tiếc là chuyện này rất hiếm có, như củ cải nấu lên vẫn là củ cải, củ cải nướng thịt thì đã khác, làm sao có tư tưởng nào giống tư tưởng nào hoàn toàn.

Sự tham gia của nhiều tư tưởng giống mà khác nhau này còn phá vỡ sự cân bằng sản sinh ra biến hoá. Cát rơi vào miệng trai, thành trân châu quý giá, bụi trong hơi nước hoà thành mưa. Chính vì thế có một câu nói rất đúng rằng: 'Người với người khác nhau, chưa chắc là chuyện xấu, chim diều không cần phải biến thành quạ mới có thể chung sống hoà bình.'

Nói cách khác là mỗi người một vẻ, tức là hoà hợp.

Mọi vật đều là tổng thể của sự hòa hợp. Ảnh minh họa 

Mọi vật đều là tổng thể của sự hòa hợp. Ảnh minh họa

Từ bản thể triết học mà nói, hoà hợp là quy luật vận hành của vạn vật. Lão Tử nói: 'Vạn vật đều có âm có dương, cân bằng âm dương chính là hoà hợp.'

Từ góc độ triết học mà nói, hoà hợp là cảnh giới cuối cùng mà con người theo đuổi. Lễ ký viết: 'Những kẻ biết hoà hợp mới là kẻ làm chủ và đạt được cái đạo của thiên hạ'. Hoà hợp tạo ra sự xây dựng, sản sinh, thuận tiện, thành công và thịnh vượng.

Từ góc độ phương pháp luận triết học thì hoà hợp là quy tắc làm người cơ bản. Luận ngữ viết: 'Quân tử hoà hợp nhưng cũng khác nhau.' Chỉ khi thuận theo quy tắc hoà hợp để diễn sinh phát triển thì mới có thể tồn tại lâu dài.

Từ góc độ sinh học thì cộng sinh là một trong những mối quan hệ quan trọng nhất trong hệ sinh thái. Hai loại sinh vật cùng giúp nhau tồn tại, thiếu một bên, bên còn lại cũng khó sống nổi. Như tảo và nấm cộng sinh, cá sấu cộng sinh với chim bắt sâu, bò tót cộng sinh với chim ăn ruồi bọ.

Hoà hợp mà khác biệt, cái quan trọng nhất là phải chấp nhận và dung nhập vạn vật, thứ hai là biết chọn lựa và sử dụng những thứ phù hợp với đặc tính tự thân để hoàn thiện chính mình. Cuối cùng là đặt mình trong nhiều hoàn cảnh, tập cho bản thân tính phóng khoáng lạc quan.

Dù là một chỉnh thể bền chắc như thép cũng phải có một thứ khác biệt để điều hoà. Không ít những công ty quốc tế luôn giữ vài người có ý kiến trái ngược nhau trong hội đồng quản trị, những người này sẽ luôn soi mói làm khó dễ các quyết định được hội đồng đưa ra, thế nhưng chỉ có vậy mới có thể thúc đẩy hội đồng đưa ra những quyết sách chính xác và đúng đắn nhất.

Từ Tiểu Bình từng nói: 'Với những người gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, trong nhóm có 3-4 người trung thành và 1 người luôn làm trái lại, chính là tổ hợp tuyệt vời nhất.'

Đạo lý này rất đơn giản, kẻ làm trái lại ấy đóng vai người điều hoà, anh ta phản bác, đánh thức, thúc tiến người lãnh đạo, như chim gõ kiến trên cây, vừa là bác sĩ vừa là kẻ gây tai hoạ. Nhưng nó sẽ luôn luôn tồn tại song hành với bạn.

Vậy vấn đề mới lại sinh ra, dung hợp có làm mất đi bản chất của mình không? Hoà hợp, chỉ là điều hoà, không phải hoà tan rồi làm mất bản thân. Bạn có thể đứng ở Trung Quốc nhìn ra thế giới, cũng có thể đứng ngoài thế giới nhìn vào Trung Quốc, nhưng đầu tiên bạn phải là người Trung Quốc là dân tộc Trung Hoa, sau mới là thế giới.

Muối bỏ vào nước sinh thành nước muối. Nước muối bỏ thêm vịt cũng chỉ là nước muối vịt. Mặc cho bạn dung hoà vào quần thể thế nào, bạn cũng phải biết mình luôn là muối, mỗi thứ mỗi vẻ, trăm vẻ dung hoà!'

Nhiều cư dân mạng đã dành lời khen gợi cho đề văn tưởng chừng như đơn giản nhưng lại hàm chứa nhiều ý nghĩa sâu xa, đồng thời khẳng định nền Văn học phải phát triển như  thế nào, giáo dục phải ra sao mới khiến một người 18 tuổi có thể viết được những điều này.

Tài khoản N.T chia sẻ: 'Sao em nó viết hay vậy. Đây mới chính là mục đích chính của việc học Văn đây này. Việt Nam không áp dụng được do mình học máy móc, chấm văn cũng phải theo thang điểm, đúng ý mới được điểm nên không thể làm vậy được. Rốt cục sinh ra một thế hệ học văn nhưng không áp dụng gì cho cuộc sống'.

'Viết hay đấy chứ. Trong thời gian ngắn viết được như vầy, cũng đáng làm trạng nguyên ngày xưa. viết luận, trích dẫn lời cổ nhân. Trong bài em nó ví dụ từ cá nhân, đến công ty rồi đến Trung Quốc như kiểu tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ mà bằng cách tôn trọng sự khác biệt ấy', Hoa Nguyễn bình luận.

Facebook Nguyễn Gia cho hay: 'Thi văn ở mình phân tích những bài văn của tác giả là để học sinh học làm văn và phân tích văn mẫu. Chứ để mà có một bài văn hoàn chỉnh nó còn phụ thuộc vào sự trải đời của tác giả nữa, cái mà học sinh chưa trải qua được. Bài văn trên xứng đáng điểm tuyết đối!'

'Một thanh niên 18 tuổi mà đọc hết và nhớ được bao nhiều là kinh sử cổ nhân thế này. Chưa kể có 1 cách nhìn đa chiều bao quát vấn đề, phân tích rõ ràng, trình bày súc tích và cô đọng. Không cần phải viết 1 bài phân tích 9-10 trang giấy', Hoàng Văn bình luận.

Giúp Tiin sửa lỗi