Đọc nhiều

Tiin.vn trên Facebook

#Mùa hạ cuối 13: Một thời ta mãi nhớ

Tuổi thanh xuân của bạn là gì? Với tôi, đó chính là các bạn!

Gửi ảnh dự thi đến Mùa hạ cuối, bạn Hoàng Văn Thạnh đã chia sẻ những cảm xúc của mình.

'Tuổi Thanh Xuân của bạn là gì? 

Ai đã từng hỏi hay từng được hỏi như thế chưa? Tôi thì đã từng hỏi như thế với bản thân mình rồi và tôi cũng đã trả lời rằng Tuổi Thanh Xuân của tôi chính là các bạn. Dù cho đến lúc nhận ra cũng là lúc tôi bước chân xa rời mái trường cấp ba vừa bước đi qua một thời áo trắng.

#Mùa hạ cuối 13: Một thời ta mãi nhớ 0

Thời còn đi học tôi là một người sống nội tâm, ít nói, cả trong giờ học cũng như giờ ra chơi. Nhiều lúc cả lớp rủ nhau đi chơi hết còn tôi thì ngồi lại một mình. Nói là một mình chứ thật ra thì cũng còn vài ba đứa nữa nhưng họ thì nói đủ chuyện còn mình thì ngồi yên như không, chẳng nói gì nhiều.

Ba năm cấp ba ai cũng có cả trăm bức hình trong điện thoại, còn tôi thì ít lắm, có cũng là người ta chụp cho chứ ngày đó chưa bao giờ tôi cầm điện thoại tự sướng cả. Cũng lắm lần thấy mình như lạc lõng nhưng không biết tự bao giờ đã quen với cảm giác ấy rồi. Chắc bởi mình sống nội tâm và có cách nhìn sự đời khác với những người cùng trang lứa. Một cách nhìn ưu tư và trầm lặng.

Tôi sẽ nhớ mãi mọi người, những người khiến thanh xuân của tôi rực rỡ hơn 

Tôi sẽ nhớ mãi mọi người, những người khiến thanh xuân của tôi rực rỡ hơn

Mọi người à! Chắc ai cũng có những người bạn đúng không? Nhưng có ai hiểu từ 'bạn' có nghĩa là gì không? Bản thân tôi, tôi chưa bao giờ gọi lên tiếng bạn cả, có lúc gọi bạn nhưng cũng bởi hoàn cảnh mà thôi, chứ đúng nghĩa là bạn thì chưa khi nào. Mọi người có biết vì sao không? 365 ngày một dòng tin nhắn hỏi han nhau cũng không có, lúc nào mình cũng nhắn đến hỏi han trước rồi bên kia mới thuận tay nhắn hỏi lại. 'Mi bựa ni khỏe không?', 'bựa ni thế nào rồi?'... Không biết nếu mình không nhắn đến trước thì liệu có bao giờ mình nghe được câu hỏi thăm từ người mà ta xem là bạn đó không? 

Có người nó nói tôi 'Mi hay chấp quá'. Thật tình đâu phải vậy, đó là điều căn bản để tạo nên và duy trì một mối quan hệ mà. Một tin nhắn hỏi han thôi cũng khó đến thế sao? Hay chỉ khi cần mình, người ta mới hỏi còn không thì im bặt.

Ta vẫn thường nghe nói từ 'yêu' là từ thiêng liêng và hết sức cao đẹp nhưng có ai biết từ 'bạn' cũng thiêng liêng và cao đẹp không kém không? Bởi vậy nên chưa bao giờ tôi dám gọi lên tiếng 'bạn' cả, tự nghĩ bản thân hãy cứ sống thật chân thành trân trọng tình cảm giữa mình với người ta rồi bạn hay là gì người ta sẽ hiểu mà. Cũng một lý do nữa là tôi thấy mình chưa làm tròn bổn phận của một người bạn nên chưa dám gọi lên tiếng 'bạn'.

#Mùa hạ cuối 13: Một thời ta mãi nhớ 2 

Tôi nhớ những ngày đầu nhận lớp chưa biết gì về nhau nhìn ai cũng xa lạ, thế nhưng rồi sau cũng quen nhau, nói chuyện với nhau nhiều hơn, chia sẻ cùng nhau nhiều hơn, hiểu nhau hơn và mỗi ngày thân nhau hơn...

Nay đã qua đi rồi chắc các bạn còn nhiều điều luyến tiếc lắm đúng không? Tôi cũng giống như các bạn vậy đó, ngồi nghĩ lại mà luyến tiếc lắm vì ngày đó không nói nhiều hơn, không cười nhiều hơn, không 'chọc gái' trong lớp hay lớp dưới để mà lại nói từ 'tội lỗi' nhiều hơn, không gì gì gì gì đó nhiều hơn... Để giờ đây còn đâu, còn đâu nữa những ngày đến lớp, còn đâu những tiếng nói cười, những lần học bài đối phó những giờ kiểm tra nhìn nhau chép bài mà ai cũng nói: 'Thằng nớ làm đúng', 'hấn làm đúng' 'đúng đó', 'chép đi', 'chép tùa đi' 'chép nhanh đi'...

Biết bao nhiêu kỷ niệm, những ngày đi học, những buổi liên hoan, những lần đi lễ tết, những lần cùng nhau hò hét vui chơi quên hết mệt nhọc, quên cả thời gian, quên cả ngày về... những ngày tháng với bao nhiêu cảm xúc buồn vui đó nay đã qua đi, qua đi thật rồi. Nhưng ta đã được sống cùng nhau trong khoảng thời gian đó, trong tình cảm thân thương vô tư lự đó cũng thật là ý nghĩa và đẹp đẽ lắm rồi.

#Mùa hạ cuối 13: Một thời ta mãi nhớ 3 

Những góc trời đầy ắp kỷ niệm 

Những góc trời đầy ắp kỷ niệm

#Mùa hạ cuối 13: Một thời ta mãi nhớ 5 

#Mùa hạ cuối 13: Một thời ta mãi nhớ 6 

Tập thể lớp tôi 12a9k49 (trường THPT Lý Tự Trọng Thạch Hà, Hà Tĩnh) các bạn à! Cho tôi được gọi lên tiếng bạn lần này nhé, một tiếng gọi từ trái tim tôi, các bạn có nghe không? Nhớ lắm ngày ấy vừa vào lớp 10 cứ nghĩ là cấp ba lâu lắm, nghĩ câu nói mà khi đó thầy cô vẫn thường nhắc 'Các em à! Năm cấp ba qua nhanh lắm, giờ các em ngồi đây nghĩ vậy chứ không lâu đâu'. Giờ đây ra trường rồi mới nhận ra lời thầy cô nói ngày ấy không hề sai. Phải chi ngày đó mình hiểu được như bây giờ chắc bản thân đã quý trọng từng năm tháng, từng giây phút, từng khoảng khắc nhiều hơn. Nay nghĩ lại mà trong lòng biết bao nhiêu nhớ mong, luyến tiếc.

Ngày đó tôi đã không sống thật trọn vẹn, đã không sống hết lòng mình từng giây từng phút với tà áo trắng vô tư hồn nhiên ấy. Trách bản thân đã không chụp thật nhiều bức hình để lưu giữ những khoảng khắc vui buồn cùng bạn bè, tôi đã không vui đùa thật nhiều, đã không chạy nhảy thật nhiều thật nhiều hơn. Giờ nhận ra trong lòng mình ký ức về thời cấp ba còn thật nhiều khoảng trống.

Các bạn à! Thời gian trôi qua rồi nào đâu trở lại nữa, biết là vậy nhưng vờ như không biết để lòng cứ ước muốn thời gian quay trở lại để lần nữa được làm một người học sinh, khoác trên mình ta áo trắng, mang trên người chiếc cặp, đeo trên mình chiếc phù hiệu. Nhưng ước muốn đó không bao giờ, không bao giờ thành được đúng không các bạn? Thời gian nào trở lại, chắc tạo hóa sinh ra như vậy để mỗi chúng ta hiểu hơn về kiếp người nhỏ bé để thêm trân quý từng giây từng phút hiện tại để không lần nữa phải luyến tiếc, day dứt vào một ngày mai khi mà ta quay đầu nhìn lại.

Qua dòng tâm sự này, nếu có thể cho tôi gửi một đôi lời đến những ai còn đang khoác trên mình tự áo trắng của trường cấp ba nhé.

Các bạn à! Cấp ba qua nhanh lắm! Thời gian cứ làm tròn bổn phận của nó, cứ trôi đi không màng đến ai cả nên các bạn hãy sống thật hết mình các bạn nhé. Cấp ba như là một tà áo trắng, một tờ giấy trắng, hãy cứ viết lên đó thật nhiều kỷ niệm, hãy khỏa lấp những khoảng trống bằng những niềm vui hay nỗi buồn cũng được, nhưng nhớ là vui phải nhiều hơn buồn đấy nhé! Rồi những giây phút, những tháng ngày bên bạn bè, bên thầy cô, bên nhà xe, bên hàng ghế đá, bên gốc cây, phòng thực hành, phòng máy, phòng đa chức năng... Các bạn hãy lưu giữ thật nhiều nhé.

Hãy vui hết lòng mình, hãy cười thật đã, thật hồn nhiên. Đừng quá đặt nặng bất cứ điều gì, vẫn biết rằng việc chính là học nhưng hãy nhớ giành thời gian riêng cho bản thân và cho bạn bè. Hãy cùng nhau đi chơi đâu đó tham gia những hoạt động của đoàn trường bởi đó sẽ là những kỷ niệm đẹp mà khi ra trường ta nhìn lại sẽ không còn một chỗ trống nào nữa hay luyến tiếc day dứt điều chi, mà thay vào đó ta sẽ mỉm cười một nụ cười hạnh phúc.

Cảm ơn, thanh xuân tươi đẹp! 

Cảm ơn, thanh xuân tươi đẹp!

Qua đây em xin cảm ơn thầy cô là người cha người mẹ thứ hai đã dìu dắt em suốt ba năm học. Em sẽ nhớ mãi những lời dạy dỗ vì đó là tình yêu thương mà thầy cô dành cho em và cũng chính bao lời dạy, tình yêu thương đó là hành trang để em vững bước trên con đường đời ngày mai. 

Và cấp ba à! Ta cũng chẳng biết nói gì hơn, chỉ muốn gửi đến mi lời cám ơn vì mi đã làm cho Thanh Xuân ta đẹp hơn, mi đã cho ta biết tình cảm chân thành dù đến phút cuối ta mới nhận ra. Cám ơn những năm tháng ấy - nó thật đẹp... thật đẹp vô cùng.

Tập thể 12a9k49 à, qua bức thư này Hoàng Thạnh muốn nói lời cảm ơn đến các bạn. Tập thể 12a9k49 các bạn đã mang cho tôi những giây phút đẹp nhất của cuộc đời ở cái Tuổi Thanh Xuân. Cho dù năm tháng đó đã qua đi nhưng ký ức đó sẽ mãi luôn còn trong trái tim tôi và trong trái tim của các bạn.

Giờ đây, đã xa nhau thật rồi, mỗi người đã có một lối đi riêng, một ước mơ riêng, người vào Nam, người ra Bắc, người xuất ngoại, người đến với cổng trường đại học, người đi làm, người học nghề... không biết đến bao giờ mới gặp lại nhau để cùng nhau ôn lại những tháng ngày đã qua của thời áo trắng vô tư, hồn nhiên đó. Không biết đến lúc đó, ai đã thành công ai đã hiện thực được những ước mơ của cuộc đời mình, ai đã giàu hay ai chưa giàu nhưng mong rằng lúc đó hãy mỉm cười chào nhau nhé, trên đường đời có gặp đừng bước vội đi qua. Vẫn biết rằng thời gian sẽ không bao giờ trở lại.

Nhưng... các bạn à! Bao nhiệt huyết vẫn còn đấy, cái thời sung sướng, à quên sung sức nhất của đời người vẫn còn đấy. Tuổi Thanh Xuân vẫn còn xanh đó nên hãy phải sống hết mình vì hôm nay đó nhé. Vì những gì đã qua làm cho ta luyến tiếc, vì những gì ta chưa làm được, vì tương lai phía trước và hơn tất cả là vì ta chỉ được sống một lần duy nhất trong cuộc đời này mà thôi.

Mong ngày sau, chúng ta ai cũng sẽ đạt được những điều mà mình mơ ước. Để ngày gặp lại sẽ cùng kể nhau nghe về những điều mà mỗi người đã trải qua nơi phương trời đó, các bạn nhé.

Hoàng Thạnh mong rằng các bạn sẽ luôn hạnh phúc trong cuộc sống thường ngày và sẽ thành công trên con đường mà các bạn đã chọn.

Người ta vẫn thường nói rằng đôi cánh thời gian sẽ xóa nhòa đi tất cả nhưng những ký ức ngày đó sẽ mãi mãi còn trong trái tim tôi và mãi mãi còn trong trái tim các bạn.

Hoàng Thạnh mãi yêu các bạn và nhớ về các bạn... nhiều ...nhiều lắm!'.

Ngôi trường yêu dấu 

Ngôi trường yêu dấu

Gửi ảnh dự thi 'Mùa hạ cuối' để có cơ hội nhận được 5 triệu đồng và nhiều giải thưởng giá trị. Gửi về địa chỉ: Duthi@tiin.vn kèm tiêu đề, họ tên, SĐT, Facebook liên lạc.

Giúp Tiin sửa lỗi