Tiin.vn trên Facebook

'Năm nay đi cô bao tiền? 500 nghìn thì nhiều đấy' và bài viết gây 'sốt' của một bà mẹ ở Hà Nội gửi đến các bậc phụ huynh ngày 20/11

Mình đã vô tình đọc được khá nhiều bình luận của một số mẹ nói trắng ra rằng: '20-11 không tặng quà thì sẽ bị cô thù ghét, trù dập con mình'; rồi thì 'quà ít, không bằng bạn nọ bạn kia thì biết tay nhau ngay'...

Cứ mỗi mùa 20/11, các bậc phụ huynh lại xôn xao chuyện tặng quà, tri ân thầy cô như nào cho đúng. Tặng món quà rẻ tiền thì cha mẹ sợ không thể hiện được hết tầm lòng của mình. Tặng quà đắt tiền thì lại sợ mối quan hệ giữa hai bên nhuốm màu vật chất. Thầy cô khó xử mà bố mẹ cũng 'xót ví'.

Ngoài ra khi lỡ nhận quà quá đắt tiền, giáo viên sẽ rơi vào tình thế phải thiên vị học sinh, gây ra sự bất công bằng đối với các học sinh khác.

Chị Nguyễn Thị Huyền là một bà mẹ hiện đang sinh sống và làm việc tại Hà Nội. Con trai chị tên Đỗ Hải Minh, 20 tháng tuổi và mới đi học mẫu giáo được 3 tháng. Giống như nhiều phụ huynh khác, chị Huyền cũng rất quan tâm đến việc tri ân thầy cô. Tuy nhiên khi đọc những chủ đề về ngày 20/11 trên nhiều diễn đàn, nhóm mạng xã hội, chị Huyền nhận thấy nhiều bậc cha mẹ đang có những quan điểm chưa thật sự đúng đắn về cách bày tỏ lòng biết ơn tới những người đã chăm lo, dạy dỗ con mình.

20/11 hàng năm là dịp để phụ huynh và học sinh tri ân thầy cô giáo. (Ảnh minh họa)

20/11 hàng năm là dịp để phụ huynh và học sinh tri ân thầy cô giáo. (Ảnh minh họa)

Chị Huyền đã đăng tải một bức tâm thư, bày tỏ nỗi lòng của mình. Quan điểm và cách nhìn nhận của chị nhận được cơn mưa ý kiến đồng tình từ các bậc phụ huynh. Chị Huyền viết:

'Gần đây mình đọc được rất nhiều topic của các bố mẹ đang băn khoăn việc tặng quà cho cô giáo của con nhân ngày 20-11. Bản thân mình, với tư cách một phụ huynh có con đi học mầm non cũng đọc và tham gia bình luận trong các topic này.

Thứ hai, hẳn bố mẹ đều biết được mức lương sàn của giáo viên mầm non là thấp so với các ngành nghề khác. Nếu các cô quá coi trọng đồng tiền thì đã chẳng chọn cái nghề này. Vậy mà các cô vẫn yêu nghề, yêu con của chúng ta, chăm con chúng ta suốt 8-10 tiếng một ngày không than vãn. Vậy hà cớ gì cô lại trông chờ vào mỗi món quà dịp 20-11 để gắn bó với cái nghề chăm trẻ cực nhọc, nhiều khi cơm chan nước mắt vì những yêu sách của một số phụ huynh tiêu cực?

Mình đã vô tình đọc được khá nhiều bình luận của một số mẹ nói trắng ra rằng: '20-11 không tặng quà thì sẽ bị cô thù ghét, trù dập con mình'; rồi thì 'quà ít, không bằng bạn nọ bạn kia thì biết tay nhau ngay'; hoặc các bố mẹ bàn tán, xôn xao mặc cả về quà tặng: '500 nghìn có vẻ nhiều, 200 nghìn thì hơi ít',...

Và mình nhận ra một số điều mà mình nghĩ cần phải chia sẻ cùng bố mẹ, dù biết đến hôm nay mới nói thì cũng muộn.

Thứ nhất, việc tặng quà cho thầy cô chưa bao giờ là điều bắt buộc phải làm, không có quy định nào về pháp lý cho việc này. Nên nếu bố mẹ thật tâm muốn tặng thì hãy tặng, nếu không có điều kiện, hay không có lòng cảm ơn thì bỏ qua cũng được. Bởi vì trước hay sau ngày lễ 20-11 , các cô vẫn chăm con mình như thế, không phải vì quà của mình mà chăm con mình hơn, hay vì mình không có quà mà bỏ bê con mình.

'Năm nay đi cô bao tiền? 500 nghìn thì nhiều đấy' và bài viết gây 'sốt' của một bà mẹ ở Hà Nội gửi đến các bậc phụ huynh ngày 20/11 1

Mình đã lặng người đi khi đọc những lời bình luận đó. Mình nhớ tới những hình ảnh 1 tháng đầu con mình đi học, mình đã chăm chú theo dõi camera không chừa phút nào. Đó là hình ảnh các cô giáo khổ sở chạy theo đút cháo cho con mình vì thằng bé quấy khóc không chịu ăn. Là lúc ban trưa cô gù lưng ngồi ôm cho con mình ngủ, là khi cô bưng bát cơm một tay còn tay kia vẫn đang vỗ về một bé trên lòng. Ở trong lớp 9-10 đứa nhỏ cứ hơi tí là gào khóc, ăn vạ…

Không biết rằng 200 nghìn, 500 nghìn ấy có bù đắp được cho 365 ngày gian khổ của cô không nữa?

20-11 ai cũng tặng quà cô, vậy có biết ý nghĩa thực của quà tặng là gì không? Đây là định nghĩa của bách khoa toàn thư WIKIPEDIA: 'Quà tặng là một thứ gì đó (dạng vật thể hoặc phi vật thể) được trao cho một người một cách tự nguyện và không có tính chất trao đổi. Quà tặng thường được dùng để làm cho người nhận được nó hạnh phúc, hoặc thể hiện sự trân trọng, kính trọng của người tặng quà đối với người nhận...'.

Vâng, quà tặng là tự nguyện, không mang tính trao đổi, thể hiện sự trân trọng, kính trọng của người tặng quà đối với người nhận. Vậy thì khi tặng quà, bố mẹ đừng mong con mình được đối xử tốt hơn các bạn, vì điều đó sẽ làm mất đi sự công bằng của lớp học. Đừng nghĩ quà tặng là để trao đổi lấy sự quan tâm, sự thiên vị cho con.

Bố mẹ vẫn nhớ chứ, ngày còn nhỏ, hầu hết nhà chúng ta đều khó khăn. Đến ngày Hiến chương nhà giáo, chúng ta chỉ có thể ngắt một bó hoa trong vườn nhà. Nhà ai có điều kiện chút thì được mua một bông hồng đỏ kèm tấm thiệp con viết vội lời chúc, rồi đợi mít-tinh xong là chạy ào lên tặng cô giáo. Rồi sau ngày hôm đó, vẫn chẳng có gì thay đổi, cô vẫn giữ một thái độ đối đãi công bằng với tất cả chúng ta - những đứa tặng quà, tặng hoa và cả những đứa chẳng tặng cái gì.

Mình muốn cảm ơn cô, thể hiện lòng biết ơn khi núm ruột của mình được cô chăm bẵm suốt ngày suốt tháng thì 20-11 chính là một dịp để nói cảm ơn. Lời cảm ơn cũng là một dạng quà tặng (phi vật thể) đấy bố mẹ ạ.

Việc tặng quà cho giáo viên cần xuất phát từ cái tâm.

Việc tặng quà cho giáo viên cần xuất phát từ cái tâm.

Bản thân mình, một phụ huynh có con mới đi học mầm non được 3 tháng. Trùng vào 2 ngày lễ, 20-10 và 20-11, mình đều không tặng quà đúng ngày, bởi mình thực sự muốn cho cô giáo của con mình hiểu rằng: Ngày nào đối với gia đình mình cũng là ngày 20-11. Chúng mình đều chân thành cảm ơn cô vì đã chăm sóc con, để vợ chồng mình yên tâm công tác.

Thỉnh thoảng, ở quê gửi đồ lên mình lại sẻ ít hoa quả quê, gói ghém cẩn thận rồi mang tới trường mời tất cả các cô, cảm ơn cả những cô không dạy con mình, nhưng vẫn đưa đón, bế ẵm lúc cô giáo con vắng mặt.

Vì thế mình mong tất cả những người làm bố mẹ, và cả những người sắp làm bố mẹ hãy luôn dành một sự trân trọng tới thầy cô giáo của con, không chỉ trong ngày lễ, mà cả ở những ngày thường.

Mình thấy các cô rất vui khi đón nhận những thứ quà quê mùa ấy của mình. Mình hiểu rằng, đúng như ông bà mình dạy: 'Của cho không bằng cách cho'.

Đừng quá đặt nặng vấn đề vật chất để mong mua lòng thầy cô vào ngày lễ, mà quên rằng ngày thường cũng hãy dành cho cô sự quan tâm, động viên đúng lúc và đúng mực. Mình tin chắc các cô sẽ thấy vui và thêm yêu cái nghề dạy trẻ. Cô hạnh phúc, thì con của chúng ta cũng sẽ được hưởng cái hạnh phúc ấy mà lớn lên trong sự yêu thương chân thành...'.

Góp ý cho Tiin