Đọc nhiều

Tiin.vn trên Facebook

Thời đi học của tôi: Ngày bế giảng - những giọt nước mắt chia ly và 'ngoại truyện' họp lớp

Ngày bế giảng cuối cấp là lúc lấy đi nhiều nước mắt nhất của các cô cậu học trò. Đó cũng là lúc khép lại những năm tháng tuổi thanh xuân tươi đẹp khiến ai nấy đều bồi hồi xao xuyến.

“Đó là một ngày cuối tháng 5 của 4 năm về trước. Mình vẫn còn nhớ như in không khí tưng bừng nhưng cũng xen lẫn sự bồi hồi xúc động của các thành viên trong lớp.

Cả đám con gái hẹn tối ngủ ở nhà nhau để sáng hôm sau dậy sớm đi trang điểm. Vì mải mê làm đẹp quá mà suýt nữa trường đóng cổng mất, chúng mình chạy vội chạy vàng ngồi vào hàng ghế của lớp. Hàng ghế lớp 12G quen thuộc mà mỗi thứ hai đầu tuần cả lớp ngồi chào cờ....

Tất cả đều tranh thủ chụp thật nhiều ảnh. Ai nấy đều nói cười vui vẻ, nhưng đến giờ phút chia tay, khi lời bài hát “Tạm biệt nhé” vang lên, không khí như trầm lại. Khuôn mặt đứa nào đứa nấy đều rưng rưng. Mình và đứa bạn thân quay lại ôm lấy nhau và khóc. Ngày mai rồi có gặp được nhau không…”, Nguyễn Thị Hà Trang, sinh viên năm cuối trường Đại học Quốc gia Hà Nội tâm sự về ngày bế giảng năm xưa của mình.

Hà Trang cùng những người bạn cấp 3 của mình trong ngày bế giảng 4 năm trước

Hà Trang cùng những người bạn cấp 3 của mình trong ngày bế giảng 4 năm trước

Cũng giống như Hà Trang, bạn Đỗ Hiển Vi (Quốc Oai, Hà Nội) cũng bồi hồi nhớ lại giây phút bế giảng thời đi học: “Hôm đó mình chính là người dẫn chương trình bế giảng nên cảm xúc vẫn như còn nguyên vẹn. Khi bạn đại diện lớp 12 lên đọc thư tri ân tất cả đều nghẹn ngào. Mấy thằng con trai tụi mình ngày thường vẫn nghịch ngợm nô đùa trêu chọc các bạn nữ nhưng hôm ấy đứa nào cũng mặt trầm xuống ủ rũ.

Sau buổi tổng kết lớp mình cũng đi liên hoan, rồi đi hát nhưng không còn vui như những lần đi hát trước. Thế rồi chúng mình cũng hứa với nhau mỗi năm sẽ tổ chức họp mặt một lần”.

Buổi tổng kết ghi dấu nhiều kỷ niệm của Hiển Vi cách đây 5 năm

Buổi tổng kết ghi dấu nhiều kỷ niệm của Hiển Vi cách đây 5 năm

Cảm xúc đong đầy thì cũng bị thời gian, bộn bề cuốn trôi

Thời gian cứ thế trôi, lời hứa ngày bế giảng vẫn còn đó, nhưng mỗi người một nơi, xa mặt cách lòng, ai cũng có một cuộc sống riêng. Những câu chuyện, những buổi gặp mặt dành cho nhau cũng thưa thớt dần.

Cuộc hẹn “mỗi năm gặp 1 lần” năm nào đã không thực hiện được: “Năm đầu tiên lớp mình họp lớp là 20/11 ngay năm sau ra trường. Cả lớp hẹn về trường gặp mặt để tặng hoa tri ân các thầy cô giáo. Lúc này các bạn đi khá đông, tất cả cùng về trường rồi tới nhà thăm cô giáo chủ nhiệm. Nhưng số lượng mỗi năm một ít dần. Và đến năm nay, sau 5 năm thì chỉ còn lại 8 người”. 

Số lượng thành viên đi họp lớp càng ngày càng thưa dần

Số lượng thành viên đi họp lớp càng ngày càng thưa dần

Và càng ngày con số họp lớp mỗi năm chỉ tính được trên đầu ngón tay

Và càng ngày con số họp lớp mỗi năm chỉ tính được trên đầu ngón tay

Còn với Hà Trang, cô bạn lại trăn trở vì chính bản thân mình “ngày xưa khóc lóc vật vã” nhưng hiện tại lại không thể đi họp lớp: “Sau khi ra trường mình chuyển lên Hà Nội học, cả gia đình mình cũng chuyển hẳn lên đây sống. Vì vậy mình rất ít khi có thời gian đi họp lớp ở quê. Bởi vì Hà Nội và quê mình cách nhau gần 100km, không thể muốn về là về ngay được”. 

Với Hà Trang chỉ là cách nhau một thành phố nhưng với cô bạn Vũ Thu Phương thì là cả đất nước. Bởi vì hiện tại Phương đang là du học sinh Nhật Bản. Sau bế giảng cấp 3 cô nàng lên đường đi du học đến đất nước mặt trời mọc. Đến nay đã 3 năm trôi qua Phương vẫn chưa có dịp quay về Việt Nam chứ đừng nói đến việc đi họp lớp.

“Qua đây mình cũng tất bật đi học và đi làm thêm. Vì học phí bên này khá cao nên mình cần tranh thủ đi làm để có thêm thu nhập đỡ đần bố mẹ. Lần đầu tiên họp lớp các bạn cũng gọi facetime cho mình. Thấy không khí ở nhà rất vui, mình nhớ quê và các bạn lắm.

Nhưng dần dần mấy năm sau có lẽ các bạn cũng bận hơn, chủ yếu là các nhóm nhỏ 5,7 người gặp nhau hoặc chỉ những bạn chơi thân với nhau tổ chức. Đến thời điểm này mình cũng chỉ còn liên hệ với 2 người bạn cấp 3 cũ thôi”.

Buổi họp lớp đầu tiên của lớp Thu Phương các bạn cùng nhau gọi facetime cho cô nàng. Lúc này các thành viên trong lớp tuy không đi hết nhưng vẫn còn khá đông đủ.

Buổi họp lớp đầu tiên của lớp Thu Phương các bạn cùng nhau gọi facetime cho cô nàng. Lúc này các thành viên trong lớp tuy không đi hết nhưng vẫn còn khá đông đủ.

Hiện tại, Thu Phương đang là du học sinh Nhật Bản nên không có cơ hội đi họp lớp nữa.

Hiện tại, Thu Phương đang là du học sinh Nhật Bản nên không có cơ hội đi họp lớp nữa.

Cuộc sống mà, trách sao được!

Vì là lớp trưởng nên Hiển Vi thường xuyên đứng ra tổ chức các buổi họp lớp. Tuy nhiên, chỉ được 1,2 năm đầu là các bạn hào hứng tham gia. Đến năm thứ 3 nhiều khi có tin nhắn trong nhóm lớp các bạn chỉ “seen” mà không trả lời. Thậm chí có những bạn vẫn đang online mà không vào xem tin nhắn. "Mình nghĩ có thể các bạn đã tắt thông báo nhóm hoặc nhấn bỏ qua cuộc hội thoại rồi", Hiển Vi cho biết. 

Nói về tâm trạng mỗi lúc như vậy Hiển Vi tâm sự: “Lần đầu thấy vậy mình thấy rất hụt hẫng và buồn. Trong khi mình háo hức biết bao nhiêu, cố gắng sắp xếp mọi việc thì các bạn khác lại không mấy bận tâm. Từ đó mình đã tự hứa với bản thân không bao giờ đứng ra tổ chức bất cứ cái gì cho lớp nữa”.

Sau vài năm ra trường chỉ còn lại nhóm con trai chơi chung, lâu lâu mới tụ tập được 1 lần nhưng cũng không được đông đủ như hôm bế giảng

Sau vài năm ra trường chỉ còn lại nhóm con trai chơi chung, lâu lâu mới tụ tập được 1 lần nhưng cũng không được đông đủ như hôm bế giảng

Có lẽ tâm trạng này của Hiển Vi cũng là tâm trạng chung của đa số các bạn lớp trưởng. Khi mình tâm huyết tổ chức một buổi họp lớp nhưng không ai muốn tham gia quả thực rất chạnh lòng.

Nhưng đó là thực trạng chung của rất nhiều lớp hiện nay chứ không riêng gì lớp Hiển Vi: "Dần dần mình cũng hiểu không phải chỉ mỗi lớp mình mà hầu hết lớp nào cũng vậy. Đến bây giờ mình cũng không còn quá gay gắt hay trách cứ các bạn nhiều nữa. Đúng là mỗi người đều có một công việc, cuộc sống và những mối quan hệ riêng, không trách các bạn được."

Mỗi mùa bế giảng đến, chúng ta lại thấy những giọt nước mắt chia ly. Dưới những bài đăng ngày bế giảng không ít những lời mỉa mai "cứ khóc lóc nhiệt tình vào rồi sau này họp lớp cũng chẳng ai đi cho mà xem". Có người còn nói đó là sự “giả tạo”, “làm màu”.

Nhưng thực ra, cảm xúc của con người là tùy từng thời điểm, tùy từng khung cảnh nhất định. Đó là cảm xúc chân thực nhất để khép lại quãng đời học sinh tươi đẹp. Sau này, mỗi người đều có một chân trời của riêng mình. Chỉ cần vẫn nhớ đến sự tồn tại của nhau để khi nhắc lại khoảng thời gian tươi đẹp ấy ai cũng mỉm cười là được đúng không nào?

Hãy để những kỷ niệm, những cảm xúc của tuổi học trò vẹn nguyên trong ngày bế giảng bởi vì đó là cảm xúc hồn nhiên, chân thực nhất của quãng đời học sinh. Sau này, dù có đi họp lớp hay không, có liên lạc với bạn cấp 3 hay không thì đó vẫn là thời thanh xuân tươi đẹp nhất.

Nếu được hỏi có muốn quay trở lại khoảng thời gian ấy không chắc chắn ai cũng sẽ trả lời "dù có cảm lạnh vì tắm mưa vẫn muốn đằm mình trong cơn mưa ấy một lần nữa".

Ảnh: NVCC

Giúp Tiin sửa lỗi