Đọc nhiều

Tiin.vn trên Facebook

Nước mắt và nụ cười ngày bế giảng: Thật nhất! Đẹp nhất! Yêu thương nhất!

Ngày bế giảng, học sinh cuối cấp trải qua 'nghìn lẻ một' cảm xúc khác nhau: Có khóc, có cười, có thỏa lòng, cũng có điều tiếc nuối.

Đôi khi, mùa hạ đến nhanh hơn người ta vẫn nghĩ. 9 tháng trôi qua như một cái chớp mi, quyển vở mới ngày nào còn trắng tin tươm nay là chi chít đầy công thức, quyển bài tập hóa ngày nào vừa mới lật, nay đã phủ đầy lên đấy những phương trình.

Hành trình nào cũng có lúc kết thúc, tiếng trống trường cuối cùng vang lên như tha thiết vọng lời tạm biệt, cánh cổng trường khép lại tựa như cài then cho một khoảng ngày tháng bên nhau.

Ngày bế giảng luôn là một ngày đặc biệt. Ngày những tâm hồn chưa từng có vết sẹo chia ly nhận ra rằng, không có sự bên nhau nào là mãi mãi. Bế giảng đôi khi là những vết hằn chia cắt đầu tiên.

3 tháng ve kêu liệu có nhớ nhau nhiều, mùa thu lại đến liệu có được thêm lần hội ngộ. Ai cũng có bạn để chia tay, ai cũng có thầy cô để mong nhớ, ai hẳn cũng có một bóng hình nào đó không muốn xa rời, vậy mà người ta vẫn cứ tách nhau trong bắt buộc…

Các trường học lần lượt tổ chức bế giảng. Giữa hạ thế này, là những ngày ngổn ngang cảm xúc.

Đó là những giọt nước mắt…

Ngày xa nhau, có đôi mắt nào không cay xè vì lệ. Có bao nhiêu điều tiếc nuối mà người ta không đủ ngôn từ để diễn ta, không đủ sức thốt lên hay không đủ dũng cảm để mở lời, giọt nước mắt đôi khi là thứ nhanh nhất, dễ nhất để người ta có thể bộc lộ được cảm xúc của mình.

Dẫu đó là những giọt nước mắt ngượng ngùng, giả vờ quay đầu đi hay dùng mái tóc che ngang gương mặt ; dẫu đó là những sự nức nở đến ồn ào, đến mức mếu máo chẳng cần giữ gìn hình tượng, thì tất cả đều mang ý nghĩa rằng, người ta sợ xa nhau, người ta tiếc nuối nhiều và người ta trân quý những tháng ngày đã có nhau trước đó.

Những ánh nhìn nghiêng xuống vì nước mắt... 

Những ánh nhìn nghiêng xuống vì nước mắt...

Nước mắt và nụ cười ngày bế giảng: Thật nhất! Đẹp nhất! Yêu thương nhất! 1 

Ừ cứ khóc thôi, không còn quan trọng xem bộ dạng lúc ấy của mình thế nào nữa rồi  

Ừ cứ khóc thôi, không còn quan trọng xem bộ dạng lúc ấy của mình thế nào nữa rồi 

Có nhiều người sau này lục ảnh nhìn lại, cười đùa rằng sau lúc ấy mình khóc xấu xí thế kia, cũng có người tiếc nuối rằng, tại sao ngày xưa lại không khóc, cố căng người để giấu giếm cảm xúc thật làm gì.

Đôi khi, giọt nước mắt rơi trên mặt nữ sinh lại là lúc cô nàng trở nên xinh xắn nhất, đôi mắt hơi hoe đỏ của nam sinh, lại là lúc cậu đáng yêu nhất.

Trong ngày bế giảng, khóc nào phải là điều xấu hổ. Ít ra trong khoảnh khắc mấy, mình được sống sâu nhất, sống thật nhất với cảm xúc nơi mình.

Có người từng bảo ngày chia tay thì khóc ít thôi, để đỡ thấy ngại ngùng vì ngày họp lớp vắng mặt. Nhưng cảm xúc lúc ấy làm sao kiểm soát, có lẽ chỉ là do nước mắt tự trào ra. Thời gian có thể đổi thay cảm xúc con người nhưng tình cảm của ngày hôm ấy, chắc chắn là một loại tình cảm thật.

Nước mắt và nụ cười ngày bế giảng: Thật nhất! Đẹp nhất! Yêu thương nhất! 3 

Nước mắt và nụ cười ngày bế giảng: Thật nhất! Đẹp nhất! Yêu thương nhất! 4 

Rồi cô và em sẽ gặp lại nhau, nhưng trong một tâm thế khác  

Rồi cô và em sẽ gặp lại nhau, nhưng trong một tâm thế khác 

Nước mắt và nụ cười ngày bế giảng: Thật nhất! Đẹp nhất! Yêu thương nhất! 6 

Nước mắt và nụ cười ngày bế giảng: Thật nhất! Đẹp nhất! Yêu thương nhất! 7 

Nước mắt và nụ cười ngày bế giảng: Thật nhất! Đẹp nhất! Yêu thương nhất! 8 

Là cả những nụ cười…

Ngày bế giảng, ngày mà người ta được bước ra khỏi lớp học với 4 bức tường vuông vức, ngày sức nặng của những kì thi tạm được tháo xuống khỏi đôi vai, ngày không còn phải thức khuya làm bài lý, dậy sớm học bài văn, ngày không còn phải ‘chạy show' giữa cổng trường và cơ sở học thêm phụ đạo…

Trong khoảnh khắc ấy, học trò được cho phép cởi bỏ những áp lực của 9 tháng qua, tạm quên đi những kì thi nặng nề trước mặt. Ngay lúc đó, thứ quan trọng là mình vẫn được bên nhau, trên người vẫn là tà áo trắng, phía trước vẫn là bóng người thầy mến thương, và trên đầu chẳng có lo âu gì mà chỉ có một vòm trời phượng đỏ.

Mai này, liệu có còn bắt gặp được những nụ cười vô tư như thế 

Mai này, liệu có còn bắt gặp được những nụ cười vô tư như thế

Nước mắt và nụ cười ngày bế giảng: Thật nhất! Đẹp nhất! Yêu thương nhất! 10 

Nước mắt và nụ cười ngày bế giảng: Thật nhất! Đẹp nhất! Yêu thương nhất! 11 

Nước mắt và nụ cười ngày bế giảng: Thật nhất! Đẹp nhất! Yêu thương nhất! 12 

Nước mắt và nụ cười ngày bế giảng: Thật nhất! Đẹp nhất! Yêu thương nhất! 13 

Nụ cười của ngày bế giảng là nụ cười nhẹ nhõm nhất nhưng cũng chênh vênh nhất. Vì ai cũng biết, ừ, sắp thôi, rồi mình sẽ khóc đấy. Mình có đủ mạnh mẽ để mang giọt nước mắt về nhà, giấu đôi mắt đỏ hoe sau góc khuất hành lang, hay sẽ bật khóc nức nở trên vai ai đó, trên vai đứa bạn thân, trên vai đứa con trai mình ghét trong lớp, hay lớp trưởng, hay cô thầy…

Là những lời thật nhất…

Nếu ai đó ngượng ngùng nói với ai đó rằng ‘Tớ thích cậu' vào ngày cuối cùng của năm học, ấy chắc là lời thật lòng nhất và dũng cảm nhất.

Nếu đứa bạn thân tiến đến và ôm bạn, hẳn đó là điều thương yêu chân thành nhất mà nó muốn nói ra, thay cho những lần chửi nhau chí chóe, thay cho bao lần bày trò troll nhau suốt từ đầu năm học đến giờ.

Nước mắt và nụ cười ngày bế giảng: Thật nhất! Đẹp nhất! Yêu thương nhất! 14 

Nếu thầy cô có nói bằng giọng hơi run run, có vỗ vai bạn và chúc một lời thi tốt, thì đó có thể chính là điều mà họ muốn bạn nhìn thấy nhất, chứ chẳng phải là vẻ mặt nghiêm khắc trên bục giảng, là ành mắt đầy ‘sát khí' vào những lúc canh kiểm tra.

Còn lời nào nào đấy chưa dám thổ lộ với người nào đấy, thôi cứ nói ra đi để đỡ tiếc thương, đỡ ray rứt sau này? Rất có thể đây là lần cuối mình và người ấy gặp nhau, và dẫu có hội ngộ sau này, người của mai sau sẽ chẳng còn là họ của đúng ngày hôm nay nữa.

'Mình cùng nhau đóng băng...' 

'Mình cùng nhau đóng băng...'

Nước mắt và nụ cười ngày bế giảng: Thật nhất! Đẹp nhất! Yêu thương nhất! 16 

Dẫu là như vậy, chắc chắn vẫn có những cô cậu học trò chọn cho mình cách im lặng, vẫn có những nỗi niềm sẽ không được tỏ bày, vẫn có những chút cảm xúc mong manh mãi nằm lại với tháng 5 năm nay. Mùa hạ đôi khi là một nốt buông đầy tiếc nuối.

Quãng đời dài rộng sau này, quay lưng về ngày thanh xuân, vẫn sẽ thấy chút dở dang trong veo còn nằm đó!

Giúp Tiin sửa lỗi