Đọc nhiều

Tiin.vn trên Facebook

Vợ chồng ông Ba Chúc vớt xác, cứu người: 40 năm ăn ngủ trên ghe nát, đêm nằm thấp thỏm sợ con nhỏ rơi xuống sông

Nếu không có sự đồng thuận, hỗ trợ của vợ trong hơn 40 năm qua, ông Ba Chúc chắc rằng, ông sẽ không thể theo đuổi công việc nguy hiểm, suốt ngày lênh đênh trên sông nước để vớt xác, cứu người chết đuối.

Đến chân cầu Bình Lợi, hỏi nhà ông Ba Chúc (63 tuổi) chuyên vớt xác, cứu người, chúng tôi được dẫn vào một căn nhà nhỏ. Gọi là nhà cho sang, chứ phía trên là vài tấm tôn mỏng dính, cũ kỹ; phía dưới là vài tấm ván gỗ nhiều kích thước được ghép lại với nhau tạo thành sàn nhà. Mái ấm rộng chưa đầy 20m2 này là nơi sinh hoạt của vợ chồng ông Ba Chúc và 2 cô con gái 'mãi chưa chịu lấy chồng'.

40 năm lênh đênh trên sông nước, những câu chuyện ly kỳ về việc ông Ba Chúc ngụp lặn dưới dòng sông Sài Gòn đen kịt để đưa thi thể người chết vào bờ; hay cố gắng cứu vớt những sinh mạng đang thoi thóp, giãy giụa vì sặc nước không còn xa lạ với hàng xóm quanh đây.

Tuy nhiên, ít ai biết rằng, trước khi lên bờ và có được mái nhà che nắng che mưa, dù chỉ là tạm bợ, vợ chồng ông cùng 5 người con đã có một cuộc sống chật vật trên chiếc ghe cũ. Riêng vợ chồng ông, đúng tròn 40 năm sống trên chiếc ghe này...

Clip: Bữa cơm hiếm hoi của vợ chồng ông Ba Chúc khi chuông điện thoại không reo lên

Vớt xác, cứu người đã nhiễm vào máu

Gia đình ông Ba Chúc có 10 người con, nhưng chỉ có mình ông là dạn dĩ, thích ngụp lặn với nước từ bé. Chưa đầy 10 tuổi, ông Ba Chúc đã theo cha rong ruổi khắp sông nước Sài Gòn để đánh bắt cá. Thấy cha mình ra tay cứu người chết đuối, ông cũng học theo.

Năm 20 tuổi, ông Ba Chúc được bạn bè mai mối, gán ghép với bà Hinh (nhỏ hơn 2 tuổi, vợ của ông bây giờ). Bà Hinh cũng theo gia đình trôi nổi trên sông, đánh bắt cá mưu sinh. Một năm gặp nhau 3 đến 4 lần, đến nhìn mặt nhau còn chẳng dám, đừng nói gì nắm tay hay nói câu yêu. Ấy vậy mà khi gia đình hai bên bàn đến chuyện cưới xin, chẳng thấy ai trong hai người phản đối.

'Thời đó tui với ổng có tình ý gì với nhau đâu, cha mẹ, bạn bè cứ bảo nhìn hợp, thế là cưới rồi về sống chung. Có bầu đứa đầu lòng năm 18 tuổi thì cha mẹ cho chiếc ghe nát để ra ở riêng. Lúc đó, tui sợ, tui ám ảnh vì lo không có cơm ăn áo mặc. Gia đình hai bên thì nghèo khó, có mỗi chiếc ghe là nhà, ngày đánh cá, tối về chen chúc nhau ngủ. Thấm thoắt vậy đã 40 năm trôi qua…' - bà Hinh nhìn con ghe cũ kỹ, mục nát mà đôi mắt nhòe đi.

'Căn nhà' lụp xụp được dựng trên những tấm gỗ mục, chẳng có cửa nẻo kiên cố... 

'Căn nhà' lụp xụp được dựng trên những tấm gỗ mục, chẳng có cửa nẻo kiên cố...

Cưới xong, bà Hinh mới biết chồng mình ngoài nghề đánh cá, còn tham gia ngụp lặn cứu người, vớt thi thể trên sông.

Bữa đầu tiên là lúc hai ông bà đang ăn cơm, ông Ba Chúc nghe tiếng động mạnh trên mặt nước, biết có người nhảy cầu, ông đặt vội chén cơm ăn dở rồi cho ghe ra giữa dòng, sau đó lặn sâu xuống dòng nước cứu người. Lần thứ hai là lúc ông bà đang đi đánh cá, thấy có xác người trương phình trôi nổi giữa dòng nước, ông Ba Chúc nói với vợ đẩy ghe sang vớt xác. Bà Hinh lúc này hoảng hốt cực độ.

'Tui nói với ổng, xác người trên bờ tui còn sợ, đừng nói gì đến xác người dưới sông, vừa phình vừa có mùi hôi. Ông ấy năn nỉ tui, nói cho ổng tới đưa người ta lên chứ để nằm thế lạnh lẽo tội nghiệp. Đưa lên gần bờ thì bà con lối xóm phản đối, họ không muốn đặt người chết nằm đó. Rồi vợ chồng tui mới gọi chính quyền đến, tìm thân nhân để họ đưa xác về. Sau bữa đó, tui quạu ổng lắm' - bà Hinh kể.

Lúc này, ông Ba Chúc chỉ nhoẻn miệng cười, ông thừa nhận với vợ đó là 'nghề làm thêm' của ông. Bà Hinh thẳng thừng bảo: 'Tui mà biết ông theo nghề này, cho tui mười hũ vàng tui cũng không cưới'. Còn ông Ba Chúc chỉ gãi đầu, lại cười, ông nói: 'Nó ngấm vào máu rồi, sao bỏ được?'.

Nói sợ nhưng bà Hinh vẫn âm thầm phụ giúp chồng vớt xác, cứu người. 

Nói sợ nhưng bà Hinh vẫn âm thầm phụ giúp chồng vớt xác, cứu người.

40 năm lênh đênh sông nước, đêm ngủ sợ con chết đuối

Vợ chồng ông Ba Chúc có với nhau 7 người con, tuy nhiên, 2 trong số này đã qua đời do bệnh tật. Năm người con còn lại là con gái.

Cuộc sống 40 năm lênh đênh trên sông nước gắn liền với những ngày tháng cực khổ, nhọc nhằn mà khi nhắc lại, cả hai ông bà đều rơm rớm nước mắt.

'Năm đứa con nhỏ và 2 vợ chồng lúc nhúc trên cái ghe nát bươm, dài 5m, rộng 1.2m. Ban ngày vợ chồng đi bắt cá, bán cá trên bờ, phải cột chân mấy đứa nhỏ lại với nhau vì sợ nó rơi xuống nước. Đến trưa thì ông ấy đi làm về, lo cơm nước, còn tui làm đến tối.

Đêm đến, nhà 7 người nằm xếp hàng như cá thu lên dĩa, đứa nào chân dài quá thì co rụt lại, có khi ngâm nước cả đêm. Cứ 15 phút là tui lại mở mắt để đếm xem mấy đứa con còn đủ không, sợ ghe chật, cựa quậy rồi rơi xuống nước giữa đêm không ai hay' - bà Hinh kể lại.

Thói quen 'ngủ tỉnh như sáo' của bà Hinh là một lần con rơi xuống nước giữa đêm. Khi phát hiện, bà đã ngay lập tức nhảy xuống nước đưa con lên bờ, trong khi... chồng và những đứa con còn lại vẫn còn say giấc.

Mùa khô còn đỡ, mùa mưa gió thì thôi rồi, con ghé cũ nát của 2 vợ chồng ông Ba Chúc không thể chống chọi lại với những cơn cuồng nộ trên sông Sài Gòn. 'Giữa đêm, hai vợ chồng phải dậy tát nước, chèo ghe theo hướng gió vào bờ vì sợ lật. Mấy đứa nhỏ ôm nhau gào khóc vì sợ hãi...' - bà Hình nhớ lại.

Đây là 'ngôi nhà di động' trên sông của vợ chồng ông Ba Chúc suốt 20 năm qua... Trước đó, gia đình ông sống trên con ghe cũ hơn, nát hơn. 

Đây là 'ngôi nhà di động' trên sông của vợ chồng ông Ba Chúc suốt 20 năm qua... Trước đó, gia đình ông sống trên con ghe cũ hơn, nát hơn.

Khi trưởng thành, ba cô con gái đầu của ông bà quyết định lên bờ lập nghiệp, riêng ông Ba Chúc vẫn bám sông, bám ghe vì sứ mệnh cứu người, vớt xác. Bà Hinh trước hay cằn nhằn, trách móc chồng nhưng sau vài lần chứng kiến việc làm nghĩa hiệp của ông thì cũng dần đồng thuận.

Từ một người sợ hãi khi nhìn thấy xác chết, bà Hinh trở thành 'trợ thủ đắc lực' của chồng trong những lần cứu người đuối nước.

Khi ông Ba Chúc đưa được người còn sống lên bờ, bà Hinh sẽ làm tiếp nhiệm vụ chăm sóc, lấy quần áo khô trong nhà để thay mới cho nạn nhân. Sau đó, bà làm công tác tư tưởng, chuyện trò với nạn nhân để họ hiểu rằng, việc nhảy cầu tự vẫn là điều không đáng. Cùng lúc, ông Ba Chúc sẽ tìm cách liên lạc với người thân của người bị nạn đến đưa họ về. Sự phối hợp nhịp nhàng ấy đã giúp đôi vợ chồng hiền lương cứu được hàng trăm mạng người đuối nước suốt 40 năm qua.

'Những năm tháng còn khỏe, tui cùng ông ấy ngồi ghe đi cứu người luôn. Gần 10 năm trở lại đây, tui bị tiểu đường, bệnh ngày càng nặng nên chân tay run rẩy, mắt mờ nên chỉ ở nhà giúp ông ấy chăm sóc người được cứu' - bà Hinh chia sẻ.

Ông Ba Chúc luôn mỉm cười thế này, đặc biệt là khi nói về vợ mình - bà Hinh. 

Ông Ba Chúc luôn mỉm cười thế này, đặc biệt là khi nói về vợ mình - bà Hinh.

'Hạnh phúc của anh là đi làm về thấy bóng dáng em'

Bà Hinh nói mình ít học, chẳng hay văn vở, bóng bẩy nhưng được cái thật tình. Chính vì thế, bà lo cho chồng mỗi lần thấy ông lật đật bỏ bát cơm ăn dở để lao xuống ghe, nổ máy chạy đến địa điểm cứu người. Bà bồn chồn khi thấy chồng đi cả buổi sáng đến trưa chưa về, thấp thỏm không biết ông đã ăn gì chưa, có đói không?

'Tui giờ hoàn toàn ủng hộ lựa chọn của ổng, nhưng làm gì thì làm, vẫn phải chăm sóc sức khỏe. Mình khỏe thì mình mới cứu người ta được' - bà Hinh nhìn chồng, âu yếm nói.

Năm 2017, vợ chồng ông Ba Chúc cất một căn nhà nhỏ trên mảnh đất chưa đầy 20m2. Gọi là nhà cho sang, chứ phía trên là vài tấm tôn mỏng dính, cũ kỹ; phía dưới là vài tấm ván gỗ nhiều kích thước được ghép lại với nhau tạo thành sàn nhà. Ấy thế mà trong tổ ấm ấy, lúc nào người ta cũng nghe thấy tiếng hai ông bà gọi nhau là anh-em ngọt ngào.

Đôi vợ chồng luôn gọi nhau là anh-em ngọt ngào. 

Đôi vợ chồng luôn gọi nhau là anh-em ngọt ngào.

'40 năm lênh đênh sông nước, có những ngày chẳng có cơm mà ăn, tui cũng buồn, cũng sợ khổ. Nhưng khi nhìn chồng mình cố gắng chạy cơm từng bữa, còn cứu người, vớt xác mà tui thương.

Vợ chồng tui sống với nhau chưa một lần to tiếng, cãi cọ. Có cơm ăn cơm, có cháo ăn cháo, không có ăn thì nhịn, ráng làm có tiền rồi bữa sau ăn bù. Cả cuộc đời này, có đốt đuốc đi tìm, cũng không thấy ai tốt với tui như ổng' - bà Hinh nghẹn ngào nói về chồng mình.

Ít thể hiện cảm xúc nhưng khi nghe những lời bà Hinh nói về mình, ông Ba Chúc ngồi cạnh cứ cười tủm tỉm. Lần đầu tiên, ông ngại ngùng thừa nhận rằng: 'Cuộc đời tui chỉ có bả, không thương bả thì thương ai. Giờ bả bị tiểu đường, sáng nào tui cũng đưa đi tiêm thuốc, rồi bả lo lại cho tui bữa ăn. Đi làm thì thôi, ở nhà giúp bả được gì là tui làm liền, kể cả nấu cơm, lặt rau, rửa chén bát,...'.

Quay về phía bà Hinh, ông Ba Chúc ngại ngùng: 'Hạnh phúc mỗi lần đi làm về là anh thấy bóng dáng em'.

Ông Ba Chúc giúp vợ nấu cơm. 

Ông Ba Chúc giúp vợ nấu cơm.

Một cuộc hôn nhân không bắt đầu bằng tình yêu nhưng được duy trì bằng sự cảm thông, chia sẻ và sự đồng thuận trong mọi chuyện. Đó là những từ đơn giản nhất để nói về chuyện tình yêu của vợ chồng ông Ba Chúc.

Căn nhà nhỏ có bóng dáng đôi vợ chồng già ngồi quây quần ăn cơm với rau và một ít thịt. Bữa cơm đơn giản ấy vẫn ngập tiếng cười và sự quan tâm.

Tiếng ông Ba Chúc lo lắng thét lên: 'Em có làm sao không?', sau đó thấy ông đưa tay xoa xoa vào chân bà Hinh khi bình nước nóng lỡ chạm vào da thịt bà. Những cử chỉ nho nhỏ ấy thôi, cũng đủ khiến người trong cuộc cảm thấy ấm lòng.

Về già, được làm công việc mình thích, có một người vợ cũng là bạn tâm giao, nói chẳng ngoa, ông Ba Chúc là người hạnh phúc nhất rồi.

Mái ấm của vợ chồng ông Ba Chúc nhìn ra phía cầu Bình Lợi. 

Mái ấm của vợ chồng ông Ba Chúc nhìn ra phía cầu Bình Lợi.

Lâu lâu vẫn thấy ông Ba Chúc đảo mắt về phía cầu... Khi có biến, ông sẽ lao ngay xuống ghe. 

Lâu lâu vẫn thấy ông Ba Chúc đảo mắt về phía cầu... Khi có biến, ông sẽ lao ngay xuống ghe.

Chiếc ghe nhỏ được các nhà hảo tâm đầu tư giúp sức với ông Ba Chúc cứu người đuối nước. 

Chiếc ghe nhỏ được các nhà hảo tâm đầu tư giúp sức với ông Ba Chúc cứu người đuối nước.

'Khi không còn đủ sức giật được máy nổ trên ghe nữa, tui mới từ bỏ công việc này. Còn sức, còn làm' - ông Ba Chúc nói. 

'Khi không còn đủ sức giật được máy nổ trên ghe nữa, tui mới từ bỏ công việc này. Còn sức, còn làm' - ông Ba Chúc nói.

Giờ già, không còn tinh nhanh như thời trẻ, ông Ba Chúc phải buộc một đầu dây vào tay, đầu còn lại vào ghe để tránh bản thân bị chìm khi cứu người. 

Giờ già, không còn tinh nhanh như thời trẻ, ông Ba Chúc phải buộc một đầu dây vào tay, đầu còn lại vào ghe để tránh bản thân bị chìm khi cứu người.

Ảnh, clip: Key

Giúp Tiin sửa lỗi