Đọc nhiều

Tiin.vn trên Facebook

Ý nghĩa của loài hoa Bỉ Ngạn được nhắc đến trong bài hát 'Độ ta không độ nàng': Buồn thê lương!

Nếu ai từng nghe bài hát đang nổi 'rần rần' khắp mạng xã hội 'Độ ta không độ nàng' sẽ thấy sự xuất hiện của loài hoa Bỉ Ngạn. Vậy ý nghĩa của loài hoa này là gì?

'Dòng kinh còn lưu vạn chữ/Bỉ Ngạn phủ lên mấy thu' - khi nghe những câu hát này trong bài 'Độ ta không độ nàng', hẳn nhiều người sẽ thắc mắc loài hoa Bỉ Ngạn được nhắc đến là loại hoa gì và nó có ý nghĩa như thế nào?

Bỉ Ngạn là hoa gì?

Hoa Bỉ Ngạn có tên khoa học là Lycoris Radiata, thường được gọi với nhiều tên gọi khác như hoa Long Trảo Hoa, cây Mạn Châu Sa Hoa, Hồng hoa Thạch Toán… Điểm nổi bật của loài hoa này chính là những bông hoa mọc thành từng chùm lạ mắt.

Loài hoa Bỉ Ngạn được nhắc đến trong bài hát nổi tiếng. 

Loài hoa Bỉ Ngạn được nhắc đến trong bài hát nổi tiếng.

Đây là một loại cây thân thảo, có chiều cao từ 40-100cm. Cây mọc sát nhau, hoa có 3 màu chính là màu đỏ, vàng, trắng nhưng phổ biến nhất là màu đỏ. Cây có những cánh hoa vươn dài từ mặt đất, phía trên đài gồm từ 5-7 nụ, khi nở xòe ra mọi hướng.

Điều thú vị là một khi cây ra hoa thì lá sẽ không phát triển nữa, có lá thì lại không có hoa.

Nếu cây Bỉ Ngạn ra hoa thì lá sẽ không phát triển được nữa. 

Nếu cây Bỉ Ngạn ra hoa thì lá sẽ không phát triển được nữa.

Củ của Bỉ Ngạn rất độc. Đây cũng là lý do người ta tin rằng hoa Bỉ Ngạn là cửa ngõ đi vào thế giới của những người đã chết, là nơi trú ngụ của những linh hồn lưu lạc. Có lẽ vì thế, thời xa xưa, người Nhật ghét cay ghét đắng loài hoa này, cho rằng đó là loài hoa của điềm gở và chết chóc.

Hoa Bỉ Ngạn - loài hoa của sự phân ly

Tại mỗi quốc gia, hoa Bỉ Ngạn có những ý nghĩa khác nhau: Tại Nhật Bản, hoa mang ý nghĩa là hồi ức đau thương; ở Triều Tiên là nhớ về nhau còn ở Trung Quốc là ưu mỹ thuần khiết, cũng là sự phân ly, khổ đau, vẻ đẹp của cái chết. Tựu chung lại, đây là loài hoa đại diện cho sự chia ly, tuyệt vọng, đau khổ,không may mắn.

Hoa Bỉ Ngạn thường nở vào xuân phân, đây là thời gian mà theo lời dạy của Phật trong thời gian 7 ngày của mùa thu, người sống có thể đi vào thế giới của người chết để gặp gỡ ông bà tổ tiên. Với người Nhật, đây cũng là dịp họ đi thăm viếng sửa sang mồ mả của những người đã khuất.

Theo truyền thuyết, người ta kể rằng hoa Bỉ Ngạn là loài hoa duy nhất mọc trên đường xuống hoàng tuyền, khi linh hồn trước khi đi qua cầu Nại Hà bắc ngang bờ Vong xuyên, sẽ gửi toàn bộ ký ức của mình cho hoa Bỉ Ngạn. Dù là đau khổ tột cùng hay yêu thương thắm thiết, hoa Bỉ Ngạn đều thu nhận những hồi ức đó.

Cây Bỉ Ngạn tượng trưng cho sự phân ly, những hồi ức đau thương. 

Cây Bỉ Ngạn tượng trưng cho sự phân ly, những hồi ức đau thương.

Các truyền thuyết về hoa Bỉ Ngạn

Có rất nhiều truyền thuyết khác nhau kể về loài hoa ái tình-hoa Bỉ Ngạn này cùng câu chuyện tình bi thương mà khiến cả Đức Phật và Mạnh Bà dưới địa phủ cũng phải mủi lòng thương xót.

Xưa có một đôi nam nữ, theo luật Thiên Đình họ không được phép gặp gỡ. Một ngày, cả hai đã phá vỡ giới luật để tìm đến bên nhau. Chàng là một nam tử hào hoa anh tuấn, còn nàng lại là một nhi nữ đẹp tựa tiên sa. Cả hai vừa gặp đã quen thân, quyến luyến không xa rời, nguyện ước hẹn ở bên nhau đến kiếp kiếp đời đời.

Nhưng vì đã phạm luật Trời, họ bị đọa xuống trần gian rồi biến thành hoa và lá của cùng một cây. Lá xanh, hoa đỏ, đẹp kiêu sa nhưng chất chứa nỗi buồn. Loài hoa này rất đặc biệt, có hoa thì không thấy lá, mà có lá lại chẳng thể thấy hoa, giữa hoa và lá, cuối cùng cũng không thể gặp mặt.

Một ngày, Đức Phật đi ngang qua, thấy trên mặt đất có một loài hoa đỏ rực như lửa, vừa nhung nhớ lại vừa u sầu. Đức Phật xót thương, bèn quyết định mang hoa về miền Cực Lạc, nhưng vì Cực Lạc là Phật quốc nên tất cả những gì là tình si, nhung nhớ, u sầu, đau khổ… đều không được phép tiến nhập. Những thứ xúc cảm con người ấy đều phải rời khỏi hoa, kết thành một màu đỏ rực lửa rồi rơi xuống sông Vong Xuyên.

Ý nghĩa của loài hoa Bỉ Ngạn được nhắc đến trong bài hát 'Độ ta không độ nàng': Buồn thê lương! 3 

Lại có truyền thuyết trên dương thế có một đôi uyên ương tình thâm nghĩa nặng. Họ đã trải qua những tháng ngày hạnh phúc bên nhau, cho đến một ngày chàng trai đi làm ăn xa đã bất hạnh gặp nạn, phải bỏ mạng nơi đất khách quê người. Linh hồn của chàng trai đi đến bên bờ sông Vong Xuyên, bước trên con đường đỏ rực hoa Bỉ Ngạn mà không khỏi nhớ thương về người vợ chốn dương gian. 

Chàng trai đến trước mặt Mạnh Bà, nhận được bát canh quên lãng. Anh hỏi Mạnh Bà: 'Thế gian muôn màu muôn vẻ, ý họa tình thơ, cớ sao lại bắt tôi phải quên hết chuyện tình cảm xưa cũ?'. Mạnh Bà chỉ mỉm cười không nói, khiến chàng trai càng thêm chua xót. Anh tự nhủ với lòng mình: 'Dù phải uống thứ nước vong tình này thì ta vẫn không muốn quên. Sau khi chuyển sinh, ta nhất định sẽ đến tìm nàng'.

Nương tử của chàng trai khi hay tin cái chết của chồng, đã nhiều lần tìm cách quyên sinh. Nhưng lần nào cũng được người nhà cứu sống lại, bởi vậy cô nguyện sẽ thủ tiết cả đời. 

Còn chàng trai kia cũng chuyển sinh vào một gia đình nọ, cách ngôi nhà cũ của cậu không xa. Năm tháng cứ thế trôi qua, nháy mắt một cái đã thấm thoắt 20 năm, cậu trở thành một trang nam nhi tuấn tú. Một ngày đi qua ngôi nhà cũ của mình, cậu bỗng thấy một cảm giác thân quen khó tả. Chàng trai liền dừng lại trầm ngâm suy nghĩ, bất giác đôi mắt hướng về phía khung cửa sổ, thấy một quả phụ đang ngồi khâu vá. 

Trong thoáng ngắn ngủi ấy quả phụ bắt gặp ánh mắt của chàng trai trẻ. Dẫu tướng mạo của chàng đã khác xưa, nhưng quả phụ vừa nhìn thấy liền hiểu ra tất cả. Cô nước mắt tuôn rơi, run rẩy không nói nên lời.

Sau đó, quả phụ vì nỗi nhớ thương chồng mà lâm bệnh qua đời. Khi đi xuống dưới Hoàng Tuyền, cô qua cầu Nại Hà và đến cạnh Vọng Hương đài gặp Mạnh Bà, đến nơi quả phụ liền hỏi: 'Lão bà bà, có phải trước đây có một nam tử từng nói với bà rằng chàng sẽ không quên tôi, sau khi luân hồi sẽ nhất định tìm tôi phải không?. Mạnh Bà gật đầu khiến quả phụ càng thêm đau buồn. 'Chàng đã đến, vì sao lại không nhận ra ta, không nói với ta một lời?'.

Mạnh Bà bèn nói: 'Duyên phận của hai người đã hết, chia ly cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng thấy cô không đành lòng, ta sẽ cho cô được gặp lại anh ta lần nữa. Tuy nhiên, cô sẽ phải ở đây chịu khổ 20 năm rồi mới được chuyển sinh vào kiếp sống tiếp, cô có nguyện ý không?'.

Thế là cô được Mạnh Bà giao cho việc nhổ cỏ bên bờ hoa Bỉ Ngạn. Kỳ thực ở đó không hề có cỏ, nhưng trong mắt cô luôn nhìn thấy cỏ dại, và vì thế mà cô cứ nhổ mãi nhổ mãi, vĩnh viễn cũng không hết được.

Ý nghĩa của loài hoa Bỉ Ngạn được nhắc đến trong bài hát 'Độ ta không độ nàng': Buồn thê lương! 4 

Hai mươi năm sau, Mạnh Bà đưa cô đến trước cửa luân hồi và dặn rằng: 'Cô hãy đứng ở đây đợi một chút, người cô chờ 20 năm sắp đến rồi'. Cuối cùng chàng cũng đến, nước mắt cô lã chã tuôn rơi.

Nhưng, người mà cô đã dành cả 20 năm đằng đẵng dưới âm gian để đợi chờ, lại tỏ ra thờ ơ lãnh đạm. Cô không thể chịu được nữa, bèn níu tay chàng: 'Chàng đã quên ta rồi sao?'. Chàng trai dửng dưng nhìn cô, như nhìn một người xa lạ, anh đón chén canh vong tình của Mạnh Bà và uống cạn, rồi anh bước vào cửa luân hồi.

Từ đó, bên bờ Hoàng Tuyền, dưới cầu Nại Hà, cây hoa đỏ rực, diễm lệ bừng nở, sinh sôi, dẫn đường cho các đôi tình nhân chia cắt, cho những vong hồn còn nhiều oán khí quay lại luân hồi, nhận lấy nhân quả mà số phận chỉ định.

Giúp Tiin sửa lỗi