Chuyện tình 'phi công - bà già': Tỏ tình 'em yêu anh' cũng phải nhắc 'chị nói với mày đấy'

Trước khi đi, tôi đã định nếu mụ kết thúc mối quan hệ ở đây thì sống chết tôi cũng phải nói ra hết tâm tư, rằng tôi yêu mụ như thế nào. Đã mất công tập dượt từ trước ấy vậy mà đến đây lại bị cướp sân...

Được đăng tải trên một trang confession nổi tiếng, câu chuyện tình yêu của anh chàng tốt nghiệp trường ĐH Hàng Hải với cô gái hơn mình 2 tuổi đang nhận được sự chú ý đặc biệt từ phía cộng đồng giới trẻ.

'Nay tôi dẫn vợ đi đăng kí kết hôn các ông ạ. Lúc cầm tờ khai thấy tôi ít hơn mụ vợ 2 tuổi, chị gái làm thủ tục cứ nhìn vợ chồng tôi chăm chăm. Thấy thế mụ vợ quay ra nhăn nhở nói: 'Thằng em nó còn nhỏ dại, thương nó em về chung nhà cho tiện đường chăm sóc'. Mọi người cười ầm ầm, còn tôi thì quê dễ sợ…', anh chàng sinh năm 1993 có cách mở đầu câu chuyện vô cùng dễ thương như thế.

 

Câu chuyện tình yêu 'phi công lái máy bay bà già' nhận được nhiều sự quan tâm của cộng đồng mạng. Ảnh: NEU Confessions.

Chuyện tình siêu kute mà cũng hài tế ghế này như sau:

'Tôi sinh năm 1993, còn mụ sinh năm 1991. Kể ra học Hàng Hải cũng có cái hay, tốt nghiệp ra trường ngoài biết lái tàu, tôi còn biết cả lái máy bay nữa. Nhìn bên ngoài, không ai biết là mụ hơn tôi 2 tuổi, người đâu già rồi mà vẫn như con nít, hay ăn, hay dỗi, đanh đá, được mỗi cái ưa nịnh kéo lại.

Nhớ lần gặp nhau đầu tiên, nhìn cái mặt lơ ngơ như bò đeo nơ, đang yêu quá. Tôi nhầm tưởng mụ giống như tôi, sinh viên mới đi nhập học. Tự tin rằng mình học chậm 1 năm, tôi qua bắt chuyện 'em ơi cho anh hỏi…', khuôn mặt đáng yêu 3s trước bỗng chốc u ám lạ kỳ. Mụ hằm hằm lôi trong cái túi đang cầm, cái áo xanh tình nguyện, khoác lên người rồi nhìn tôi quát 'gọi lại bằng chị đi rồi hỏi'… Đấy tôi gặp mụ vợ tôi như thế ấy.

Sau lần ấy, tôi quyết tâm tìm hiểu cái con người đa nhân cách này. Mấy lần nhìn thấy mụ ở trường, muốn ra bắt chuyện làm quen nhưng chẳng biết làm thế nào. Chẳng lẽ lại xí sớn chạy ra trước mặt bảo 'chào chị, chị có nhớ em không' như thế thì tầm thường quá. Đau đầu suy nghĩ mãi tôi mới tìm ra một kế, tôi viết 4 chữ 'Cho mình làm quen nhé + số điện thoại' vào tờ giấy A4 gấp vuông vắn thủ sẵn trong ví.

Chờ hôm gặp mụ ở trường tôi nhẹ nhàng chạy theo cầm tờ giấy gấp sẵn nói 'Bạn ơi, bạn làm rơi đồ này'. Mụ nhìn tôi đầy nghi hoặc và lắc đầu 'Không phải'. Ặc hơi sai so với tưởng tượng nhưng đến lúc này tôi lầy luôn 'Thật mà mình thấy nó rơi từ balo của bạn'. Mụ cầm tờ giấy mở ra, xem xong thì cười bí hiểm, nhìn tôi, xong lại nhìn tờ giấy nói: 'Tưởng chị không nhớ à? Gọi lại bằng chị đi rồi làm quen'… Chẳng biết có phải mụ cười xinh quá hay tại tôi tò mò về mụ mà tôi gọi chị ngọt xớt.

Quen nhau rồi, mụ mới bộc lộ bản chất 'quái thai' của mình. Tức là đối xử với tôi cứ như chị cả với em út vậy. Vui vẻ thì chị chị em em, mà cáu lên là gọi mày xưng chị luôn với sợ.

Quen nhau rồi, đi ăn đi chơi thân thiết như là một đôi ấy. Quen nhau rồi, nhiều lúc thấy thinh thích ở bên cạnh mụ ấy, cứ ngỡ là yêu rồi xong lại gạt đi, vì khoảng cách 2 tuổi, trước đây tôi luôn tâm niệm rằng sẽ không yêu người hơn tuổi.

Một lần đang ngồi net chiến AOE với đồng bọn ở quán Nam, hơn 10h đang dở trận thấy mụ gọi, tôi nhìn thấy nhưng không ngơi tay được, nghĩ mụ lại khoe gì đó nên kệ. Cuộc thứ nhất, cuộc thứ hai, tới cuộc thứ ba thì thằng bạn ngồi cạnh châm chọc 'Người yêu gọi kìa'. Tôi cười bảo 'Người yêu đâu, bà chị tao quen'.

Mụ gọi đến cuộc thứ năm tôi mới nghe máy 'Em đón chị được không? Chị đi dạy bên An Đồng, xe đạp chị bị hỏng rồi'. Đang đà game tôi cợt nhả 'Gọi bằng anh đi rồi đón'. Mụ lại năn nỉ 'Đón chị đi mà, muộn rồi chị sợ lắm'. Tôi đùa tiếp 'Gọi bằng anh là sang đón luôn này, không gọi là cúp máy ấy nhá'. Mụ không nói gì, tôi cúp máy, chỉ định dọa mụ thôi. Mấy giây sau mụ gọi lại liền, tôi chưa kịp bảo là tôi chỉ đùa thôi đã nghe thấy bên kia có tiếng nấc rất to, một lát sau mới có tiếng nói lí nhí nghèn nghẹn: 'Đón chị đi'. Chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại sợ, cuống cuồng và nhanh nhất có thể, mượn được cái xe phi sang đón mụ.

Sang tới nơi, thấy mụ ngồi bó gối khóc ngon lành dưới ngọn đèn cao áp bên chiếc xe đạp méo mó cong vành, tự dưng thấy thương mụ quá đỗi, tự trách mình độc ác và xấu xa. Mụ bảo đi dạy về bị mấy thanh niên trêu ghẹo, mụ sợ quá đạp nhanh rồi bị ngã, xe bị cong vành không đi được, xây xát khửu tay, sợ quá mụ chỉ nghĩ đến tôi…

Sau hôm đón mụ về, đột nhiên mụ im lặng với tôi, cố gắng hỏi han nhắn tin thế nào cũng không nghe máy và trả lời. Mang đồ ăn đến tận phòng trọ dụ mụ mà không ăn thua, bị đuổi về và không thèm tiếp. Lúc đó tôi chỉ nghĩ rằng mụ giận tôi vụ đến đón mụ muộn mà thôi nên ra sức xin lỗi năn nỉ mụ. Mụ tiếp tục im lặng thay cho câu trả lời.

Một tuần vắng đi sự xuất hiện của mụ, tôi nhớ đến phát điên, nhớ cái vẻ ngây ngô trẻ con, nhớ những cái lúc mụ đanh đá bắt tôi gọi bằng chị rồi mới cho ăn, nhớ những lúc tỏ vẻ dỗi hờn cao sang mà chỉ một cốc chè đã bị mua chuộc của mụ. Tôi nhớ da diết, ngày ngày mở điện thoại ra xem từng tin nhắn vui vẻ ngày trước. Tôi yêu mụ mất rồi…

Sau 10 ngày im lặng, mụ bất ngờ nhắn tin hẹn gặp tôi: 'Hồ an toàn, chỗ cũ'. Tôi vừa mừng nhưng lại vừa lo, mừng vì mụ đã chịu liên lạc lại với tôi, lo vì có bao giờ mụ nhắn tin cộc lốc thế này đâu. Tôi nên chuẩn bị sẵn sàng tinh thần cho việc kết thúc một mối quan hệ ở đây. Hồ an toàn, mụ đứng chứ không ngồi chờ tôi như mọi lần. Không khí cuộc chia ly nào cũng ảm đạm như vậy sao, bước chân tôi nặng trĩu tiến về phía mụ.

'Em Yêu Anh'

Tôi run rẩy quay lại đằng sau nhìn xem có anh nào đang đi sau tôi hay không? Không có ai hết, tôi run rẩy hỏi: 'Chị nói với em à?'

'Vâng! Em nói với anh'

Vẫn chưa tin lắm, tôi tiếp tục nhìn ra sau xem có anh nào đứng núp sau gốc cây hay mới chui từ dưới hồ lên không thì bị mụ quát: 'Chị nói với mày đấy, nhìn đi đâu nữa'.

Đấy cứ thế này có phải đúng tông không, cứ làm người ta sợ, nhưng mà nếu tai tôi không điếc thì mụ vừa tỏ tình với tôi. Trước khi đi, tôi đã định rằng nếu mụ kết thúc mối quan hệ của chúng tôi ở đây thì sống chết tôi cũng phải nói ra hết tâm tư của tôi mấy ngày qua, rằng tôi yêu mụ như thế nào. Đã mất công tập dượt từ trước để khỏi lắp bắp ấy vậy mà đến đây lại bị cướp sân và giờ đây tôi như thằng bị chuột tha mất lưỡi.

Thấy tôi im lặng, mụ sà vào ôm tôi xong thủ thỉ 'Em yêu anh'. Đùa chứ lúc ấy tôi muốn nhảy thử xuống hồ an toàn xem tỉnh hay mơ cơ. Hạnh phúc vãi chưởng, ôm xiết mụ trong lòng và nói 'Anh cũng yêu em từ lâu rồi'. Đoạn này tôi nói phét đấy, con gái ai cũng ưa nịnh các ông ạ, chẳng lẽ bảo là 'Anh mới nhận ra yêu em từ 10 ngày trước' tôi cá mụ đạp tôi xuống hồ lắm.

Con gái họ chỉ bị gây mê và trở trên dễ thương bằng những lời ngọt ngào trong phút chốc thôi các ông ạ. Tiêu biểu là mụ vợ tôi, cứ lúc nào tình cảm đi lên, mụ nũng nịu như chú mèo con, dễ thương vô đối 'em yêu chồng, em yêu anh, các kiểu con đà điểu'. Nhưng hễ cứ đi xuống cái là trở mặt được ngay 'chị nói cho mà biết nhé, có gọi bằng chị không thì bảo'... Đáng sợ lắm!'.

 

Mối tình 'phi công - bà già' dễ thương khiến giới trẻ biết trân trọng tình yêu hơn. Ảnh minh họa.

Vâng, đáng sợ nhưng cũng vô cùng đáng yêu, đó là lý do khiến câu chuyện này vẫn không ngừng được dân mạng thi nhau chia sẻ. Sau hơn nửa ngày đăng tải, confession này đã thu hút hơn 20.000 lượt yêu thích, hơn 1.200 lượt chia sẻ và hàng nghìn lượt bình luận, mà đa số ý kiến đều bày tỏ sự thích thú đối với câu chuyện 'phi công lái máy bay bà già' này.

'Nghe kể thôi cũng thấy em í dễ thương như thế nào rồi, ku cậu cũng may mắn thiệt đấy, về một nhà rồi chăm sóc máy bay ấy cho tốt vào' - nickname Huyen Lehuy 'căn dặn'.

Dù chưa thể xác thực được tính chính xác của câu chuyện trên, song có lẽ với rất nhiều người, đặc biệt là giới trẻ, họ cũng chỉ cần một câu chuyện dễ thương như thế thôi, để thấy trong cuộc đời này, tình yêu là một điều gì đó thật đẹp và thật đáng trân trọng.

Giúp Tiin sửa lỗi

Tiin.vn trên Facebook