Có những lúc cô đơn ùa về

Tiin.vn - Đôi lúc nỗi cô đơn gõ cửa và nói: “Chào bạn, tôi đã đến đây rồi...”

Đôi lúc đi giữa phố đông người chợt thấy mình lạc lõng: những con đường chạy dài với khói bụi còi xe, những gương mặt xa lạ, những cái nhìn hờ hững...

Đôi lúc ngồi giữa đám bạn huyên náo, cố cười nói những câu chuyện vô thưởng vô phạt; chợt nghe lòng len lén một nỗi buồn, một nỗi chờ mong...

Đôi lúc lục tung danh bạ tìm một số điện thoại đủ thân quen để chia sẽ những câu chuyện buồn vui nhưng rồi khẽ cười nhìn Inbox đã từ lâu không còn những tin nhắn yêu thương hay hờn giận...

Đôi lúc, vào yahoo mà tìm không thấy một cái nick để chat, nhắn tin đi mà mãi không thấy hồi âm...

Đôi lúc nỗi cô đơn ùa về trong một buổi chiều hoang hoải gió, thấy lòng mênh mang nhớ; chỉ là nhớ một điều rất cũ, rất xa...

Có những lúc cô đơn ùa về

Đôi lúc chợt gục ngã khi một ngày bận rộn vừa kéo đến. Những công việc, những dự định bù đầu có thể lấp đầy những khoảng thời gian nhưng không thể nào lấp đi những khoảng trống cứ ngày một lớn lên trong tim chật chội.

Đôi lúc những giọt nước mắt vô thức lăn trong đêm tối, không thể kìm nén, không thể lặng thinh. Căn phòng trống vắng mà kỉ niệm cứ lẩn khuất đâu đây.

Là lúc... nỗi cô đơn quyết liệt trỗi dậy, nhoi nhói những vết thương chưa bao giờ say ngủ.

Là lúc... cần nghe một lời vỗ về, dỗ dành như thuở còn nồng nàn yêu đương.

Là lúc... cần một bàn tay nắm chặt lấy bàn tay khi ta chơ vơ giữa phố xá ồn ào.

Là lúc... cần một cánh tay đủ mạnh mẽ giữ lấy ta trước khi nỗi buồn kịp ăn mòn tâm hồn.

Là lúc... cần một tiếng cười trong trẻo như những ngày tuổi trẻ nông nổi mà mê say.

Là lúc... cần một nụ hôn dịu dàng thấm khô nước mắt cô đơn.

Là lúc... đôi chân mỏi mệt, cần một tấm lưng dựa vào. Bình yên.

Là lúc... chỉ cần một ai đó, bất kì ai bên cạnh; lắng nghe những tâm sự buồn vui; cho nỗi cô đơn vội vàng thu dọn hành lý và rời đi một ngày cầu vồng lấp lánh.

Liệu thực sự có cầu vồng sau màn mưa? Và bầu trời sẽ trong vắt như chưa bao giờ từng u ám? Liệu yêu thương sẽ về cho ngày dài không còn đơn độc? Liệu bàn tay sẽ thôi hao gầy mỗi mùa trở gió? Và nỗi cô đơn rồi sẽ trốn xa phía cuối chân trời...