Tiin.vn trên Facebook

Không chấp nhận người bạn đời đã mất, ông cụ 85 tuổi ngày nào cũng vào bệnh viện tìm

Ngày nào cũng như ngày nào, ông cụ 85 tuổi đều đến bệnh viện để tìm vợ khiến nhiều y bác sĩ không khỏi thắc mắc. Lúc biết sự thật ai cũng cảm động rơi nước mắt.

Một ông cụ tên là Zheng Shouyun (85 tuổi) ngày nào ông cũng đến bệnh viện ở thành phố Hợp Phì (An Huy, Trung Quốc bắt đầu từ năm 2017) để tìm vợ. Ông Zheng gọi vợ là Wan Dahua. Ông cho biết vợ mình đang điều trị ở bệnh viện này, ông muốn tìm để chăm sóc cho bà.

Một ngày, Tong Chunxiang, một y tá trưởng của bệnh viện đang kiểm tra y lệnh của bác sĩ thì thấy ông cụ bước vào cửa. Ông nói: 'Chào chị, tôi đang tìm người'.

Người y tá nhìn vẻ mặt của ông cụ, có vẻ khẩn cấp nên cô giúp ông tìm, nhưng dù tìm kiếm kỹ cô vẫn không thấy có ai là Wan Dahua. Vì vậy cô đã đưa ông đến các khoa khác để tìm.

Cuối cùng, ông cụ tìm thấy tên của vợ tại khoa Huyết học, nhưng bà đã xuất viện cách đó 1 tháng.

Sau khi nhân viên y tế thông báo như vậy, ông tỏ ra thảng thốt, sau đó ủ rũ quay về.

Ông cụ ngày nào cũng đi tìm vợ khiến nhiều người xúc động.

Ông cụ ngày nào cũng đi tìm vợ khiến nhiều người xúc động.

Ngay ngày hôm sau, ông lại đến viện tìm vợ. Một lần nữa các nhân viên nói với ông rằng vợ ông đã xuất viện và thuyết phục ông về nhà. Suốt 1 tháng trời sau đó, ngày nào ông cụ cũng đến bệnh viện và lặp lại cùng 1 câu hỏi.

Cho đến 1 ngày, em trai ông tình cờ đến bệnh viện khám bệnh, gặp anh trai đang đi tìm vợ nên nói ra sự thật khiến ai nghe xong cũng xúc động.

Thì ra sau khi điều trị ở khoa Huyết học một thời gian ngắn, vợ ông Zheng đột ngột lên cơn đau tim. Bà được đưa đến khoa Tim mạch nhưng đã không qua khỏi.

Ông Zheng lúc đó đang mắc bệnh Alzheimer nhẹ. Sự ra đi của bà đã khiến tình trạng của ông ngày càng tồi tệ hơn.

Ông cụ 85 tuổi run run nói: 'Tôi không nhớ rằng vợ tôi đã qua đời, tôi chỉ nhớ vợ tôi đang nằm trong bệnh viện. Vì vậy tôi đến bệnh viện ngày này qua ngày khác'.

Bác sĩ ở khoa Tim mạch cho biết, từ khi bà Wan Dahua nhập viện, ông Zheng luôn ở bên cạnh. Khi Wan Dahua qua đời, ông nắm tay vợ và khóc rất lâu. Cảnh tượng ấy khiến các y bác sĩ của khoa nhớ mãi.

Ngay sau khi nghe câu chuyện này, nhiều nhân viên ý tế đã cùng nhau giúp ông cụ tìm kiếm bà, bất cứ khi nào ông đến nhờ.

Tuy nhiên vì bệnh tình trở nặng, mọi người lo lắng cho ông cụ có thể lạc đường và đi ra ngoài 1 mình nguy hiểm. Vì vậy, y tá trưởng và một vài người nữa đã đi theo ông về nhà. Ở nhà, ông được chăm sóc bởi cô con gái nhưng cô nói rằng, cô còn con và phải lo công việc nên không thể đi theo cha mỗi ngày.

Cô con gái kể: 'Ngày còn trẻ, cha tôi là tài xế ở công ty vận tải nên thường xuyên vắng nhà. Mẹ tôi vừa làm công nhân vừa phải chăm sóc 4 người con. Hai vợ chồng không có nhiều thời gian bên nhau nhưng cha luôn yêu thương mẹ. Cha còn nói, cha biết ơn và nợ mẹ rất nhiều'.

Giờ người vợ đã mất nhưng ông cụ vẫn không tin vào sự thật. Bất cứ lúc nào ông đều muốn đi tìm bà khiến đứa con vừa đau khổ, vừa xót xa.

Ngoài ra trong nhà ông, cô y tá trưởng còn chú ý 1 chi tiết, đó là ông có rất nhiều áo trắng, hàng ngày ông đều mặc áo trắng đi tìm vợ.

Cô con gái cho biết: 'Vì mẹ từng nói với bố rằng, mẹ thích bố mặc áo sơ mi trắng nên lúc nào bố cũng mặc như thế'.

Trước tình yêu bền chặt của ông cụ dành cho vợ, nữ y tá trưởng và 1 số nhân viên bệnh viện đã thành lập nhóm 'chăm sóc đặc biệt'. Họ thường xuyên đến kiểm tra tình trạng bệnh cho ông. Nếu thấy ông đến bệnh viện tìm vợ, họ sẽ giúp ông một vòng tìm kiếm rồi đưa ông về nhà. Ông cụ sống cạnh bệnh viện nên không tốn nhiều công sức.

Từ đó trở đi, hầu như ngày nào ông cũng đến viện, nhân viên y tế coi ông như người thân. Ông cụ dù không nhớ tên các nhân viên nhưng những tình cảm đó đã tạo nên kỳ tích. Bệnh của ông ngày một khá hơn.

Góp ý cho Tiin