Thất nghiệp vì mùa dịch Covid-19, cựu sinh viên Kinh tế Quốc dân không thể về quê vì 'chẳng lẽ cứ thế ngồi nhìn bố mẹ'

Cựu sinh viên Kinh tế Quốc dân tâm sự mình không thể về quên vì cả gia đình đều trông chờ vào thu nhập của cô tại thành phố. Giờ về, không lẽ cứ ngồi đó nhìn bố mẹ?

12/06/2020 09:02

Đại dịch Covid-19 xuất hiện để lại quá nhiều tổn thất về người và của. Không chỉ cướp đi sinh mạng hàng triệu người trên thế giới, để lại những nỗi lo tái nhiễm, lây lan trong cộng đồng, virus này còn khiến cho đời sống của người dân trên thế giới lao đao. Quá nhiều doanh nghiệp tuyên bố phá sản, cắt giảm nhân sự vì không thể chống chọi giữa đại dịch.

Tại Việt Nam, tình hình dịch bệnh Covid-19 dù đã có nhiều khả quan nhưng những thiệt hại mà 'cái đuôi' của nó quét qua vẫn khiến nhiều ngườ xây sẩm mặt mày. Các doanh nghiệp buộc phải ngừng hoạt động, cắt giảm nhân sự, giảm lương, tăng ngày làm việc để bù đắp những tổn thấp về doanh số vừa qua.

Sự thay đổi về cơ cấu doanh nghiệp đã khiến nhiều người trẻ lâm vào cảnh mất việc, thất nghiệp, tìm kiếm cơ hội mới khó khăn hơn. Từ người có thu nhập ổn định, nay hóa cảnh thất nghiệp, không ít người trẻ bàng hoàng, thất vọng và lo lắng.

Mới đây, một cựu sinh viên của Đại học Kinh tế Quốc dân đã chia sẻ câu chuyện và tâm trạng của mình về tháng ngày thất nghiệp vì đại dịch. Dù đã ra trường được 1 năm, có kinh nghiệm làm việc nhất định nhưng cô vẫn phải chịu cảnh ở nhà suốt mùa dịch đến nay. Sau khi công ty cũ cắt giảm nhân sự, cựu sinh viên Kinh tế Quốc dân này cho biết vẫn chưa nhận thêm được bất kì cơ hội nào từ những nhà tuyển dụng cô đã nộp hồ sơ.

Thất nghiệp vì mùa dịch Covid-19, cựu sinh viên Kinh tế Quốc dân không thể về quê vì 'chẳng lẽ cứ thế ngồi nhìn bố mẹ' 0

Nguyên văn đoạn chia sẻ như sau:

'Khi mình ngồi viết những dòng này là ban ngày, không làm gì cả, cũng không phải bận bịu tất bật với công việc mà chỉ là ngồi ôm máy tính cho qua ngày trong cái trạng thái uể oải tới phát ngán.

Mình tốt nghiệp đại học cách đây một năm, hồi sinh viên do ý thức được việc gia đình khó khăn nên bản thân luôn cố gắng trong mọi việc. Ngoài giờ học mình còn đi làm thêm các công việc part time để kiếm thêm thu nhập trang trải học hành, công việc chân tay có, văn phòng có... Cứ vậy tiền học bổng, tiền làm thêm mình cũng ráng qua được 4 năm đại học mà không nhận trợ cấp từ gia đình.

Có ai hỏi cực không thì mình có thể gật đầu ngay là có, sao không cho được khi mà các bạn chỉ việc học không thôi còn thấy cực. Ngoài học ra, thì cơm áo gạo tiền luôn thường trực trước mặt mình, bản thân luôn phải gồng để không được ốm, không được mệt. Nhưng với bố mẹ mà gọi điện hỏi thăm thì câu trả lời luôn là 'trời đất, con có sao đâu, bố mẹ không thấy con khỏe như con voi ấy à... hì... con còn mong cho nó ốm bớt mà không được đây nè, bố mẹ cứ khéo lo.'

Ra trường mình xin vào làm tại một công ty, bố mẹ vui lắm vì mới ra trường mà xin được việc ngay, không cần lo tiền đút lót hay gì, mức lương cũng tạm ổn. Sau khi trừ các khoản chi phí tại thành phố thì mình có dư một ít gửi về quê cho bố mẹ đi khám bệnh và mua đồ ăn thêm. Bố mẹ mình cũng lớn tuổi, già yếu rồi, làm ít lúa để lấy cái ăn chứ cũng không nhìn vào đâu để ra thu nhập.

Thất nghiệp vì mùa dịch Covid-19, cựu sinh viên Kinh tế Quốc dân không thể về quê vì 'chẳng lẽ cứ thế ngồi nhìn bố mẹ' 1

Khi đi làm rồi bản thân vạch ra bao nhiêu là kế hoạch, khi có tiền sẽ gửi về cho bố mẹ mua thêm đồ ăn, sửa lại cái nhà cửa cho mưa gió đỡ dột... Đùng cái dịch bệnh tới.

Đúng là không thể ngờ, dịch nên công ty mình cắt giảm nhân sự, phải nghỉ làm từ hồi cuối tháng 4 tới nay cũng gần tháng rưỡi. Nghỉ việc không có khoản thu, mà tiền nhà điện nước tiền ăn và sinh hoạt vẫn phải chi trả đều đều. Ban đầu mình cũng không lo lắm do mấy tháng đi làm ngoài gửi về cho gia đình cũng để dư được xíu xíu. Nhưng rồi tình hình kéo dài quá, vay bạn bè đóng tiền phòng cũng có mức độ.

Mình đã nộp CV khắp nơi, cũng đi phỏng vấn, nhưng nhận lại là mọi thứ vẫn im bặt, mình biết tình hình khó khăn chung nên hiện tại nhiều công ty còn cắt giảm huống chi tuyển vào. Đợt này các công ty tuyển toàn là nhân viên có lâu năm kinh nghiệm, bản thân kinh nghiệm chưa nhiều, chỉ biết hứa nếu được nhận sẽ cố gắng học hỏi và làm thật tốt.

Đầu tháng chủ nhà nhắc tiền trọ, mấy nay thì tiền hết nên cứ mỳ gói thôi. Bố mẹ gọi vào không dám nói thật vì cũng không giải quyết được gì mà bố mẹ còn lo hơn. Mấy bạn sẽ bảo sao không nói với gia đình rồi về quê ít hôm, hãy lên làm lại.

Mình cũng có mấy đứa bạn thất nghiệp về quê rồi, nhìn cũng ham lắm. Nhưng giờ sao được, tụi về quê còn có cái làm hay ít ra gia đình cũng đỡ. Còn khi mà bố mẹ đều trông chờ vào mình, mình về không lẽ ngồi nhìn nhau. Chưa kể tiền tàu xe về quê nữa khi mà trong túi số dư không còn mấy đồng.

Không phải do lười, cũng không phải không chịu học hỏi mà giờ vẫn không có việc làm, nhiều lúc bản thân nghĩ chán lắm. Sau những lần đi phỏng vấn, mình về phòng đóng kín cửa, không giao lưu, không nói chuyện với ai, tới bữa thì lôi mỳ ra ăn vậy á. Thật sự mệt và buồn.'

Thất nghiệp vì mùa dịch Covid-19, cựu sinh viên Kinh tế Quốc dân không thể về quê vì 'chẳng lẽ cứ thế ngồi nhìn bố mẹ' 2

Những chia sẻ của nữ chính đã nhận được nhiều cảm thông và đồng tình từ dân mạng. Không ít người thừa nhận họ cũng đang rơi vào hoàn cảnh tương tự, bế tắc giữa thành phố phồn hoa nhưng không thể về quê. Cảm giác bất lực, đối diện với sự thất bại của bản thân trong hoàn cảnh hiện tại khiến họ chỉ biết thờ dài, chờ đợi tìm kiếm một cơ hội mới. Nhiều bình luận ngay dưới bài chia sẻ đều an ủi chủ confession nên về quê một thời gian ngắn, cân bằng lại cảm xúc, nhờ sự gần gũi bên gia đình để lấy lại động lực tiếp tục chiến đấu.

'Suy nghĩ nhẹ nhàng hơn tí đi bạn, mình nghĩ nếu có thể, hãy nói tình trạng hiện tại với bố mẹ bạn, rồi về quê, bạn sẽ có cái nhìn khác. Mà ít nhất, bạn cũng sẽ gần được bố mẹ nhiều hơn nữa. Thay đổi cách nhìn, cách nghĩ một tí, mình tin bạn sẽ sống tốt và thành công, chúc bạn may mắn!' - Tài khoản Y.L chia sẻ.

'Đọc tâm sự của bạn mà thấy thấp thoáng bóng dáng chính mình trong đó' - Bạn M.Y an ủi - 'Người ta không có tiền thì khăn gói về quê, còn mình chỉ dám về quê khi có tiền. Dịch bệnh không có tiền gửi về nhà, bản thân cũng không dám về nhà nốt. Đồng cảnh ngộ với bạn. Thôi cố gắng lên bạn, sau cơn mưa trời sẽ nắng, tiếp tục tìm kiếm cơ hội thôi'.

Tuy vậy, vẫn có một vài ý kiến cho rằng nữ chính của confession 'ủ ê, sầu muộn' quá lâu trong khi tình hình dịch bệnh tại Việt Nam đang có những khởi sắc. Những bình luận này cho rằng sự cố gắng của cô gái này chưa đến ngưỡng, cũng như cô còn thiếu đi sự chủ động trong việc tìm kiếm cơ hội.

'Cho hỏi bạn học về gi? Bạn làm gì? Bạn có thể đưa CV của bạn lên để những nhà tuyển dụng tìm đến. Nếu bạn đủ năng lực hoặc nỗ lực. Mình đọc tâm sự của bạn thì thấy bạn quá thụ động. Bạn từng đi làm rất nhiều việc vậy mà bây giờ lại nói thất nghiệp, khó khăn trong kinh tế. Mình nghĩ bạn đang suy nghĩ hơi hẹp nên mới không có thu nhập và thất nghiệp lúc này. Hãy tiếp tục cố gắng bạn nhé, ở mọi việc và đừng ngần ngại việc với bất cứ việc gì.' - Bạn V.Q nêu quan điểm.

Theo Minh Minh/Baodatviet.vn
Tin cùng chuyên mục
Đọc nhiều