#Ơ kìa! Phim

Cánh cung: Vở nhạc kịch hay nhất Kim Ki-duk

Bộ phim là một bức chân dung về tình yêu trong bối cảnh trừu tượng.

14/05/2021 14:21

The Bow – tựa Cánh cung của Kim Ki-duk được đánh giá là vở nhạc kịch hay nhất trong số 12 bộ phim của đạo diễn thành công nhất Hàn Quốc cho đến nay. Xuyên suốt với các yếu tố ám ảnh, tôn giáo từ nhiều tác phẩm trước đây, đặc biệt là The Isle, Bad Guy, 3-Iron và Xuân, Hạ, Thu, Đông…. Bộ phim là một bức chân dung về tình yêu trong bối cảnh trừu tượng, một chiếc thuyền đánh cá nhỏ giữa đại dương mênh mông, vô định khiến tôi liên tưởng đến bức tranh tuyệt đẹp, biệt lập trong Xuân, Hạ, Thu, Đông…

Cánh cung: Vở nhạc kịch hay nhất Kim Ki-duk 0

Bộ phim ẩn chứa vẻ đẹp, màu sắc, sự uể oải và cởi mở, một câu chuyện đơn giản bị lừa dối có chút phản cảm xen lẫn mơ hồ. Dường như Kim luôn có cách mang đến cho người xem cảm giác chống chênh, cô đơn đến xé lòng. Vẫn là phong cách Kim, lối kể chuyện của Kim, luôn giữ một nhịp độ cảm xúc quen thuộc tưởng như chậm nhưng lại căng như dây cung.  Những cảnh quay mở đầu về một ông già đang dựng cây đàn cò Hàn Quốc từ cây cung và chiếc trống âm thanh đã tạo nên vai trò mạnh mẽ của âm nhạc trong phim.

Cánh cung mang đến hình ảnh quyến rũ của một cô gái mười sáu tuổi (Han Yeo-reum) đã trải qua mười năm trưởng thành của mình trên chiếc thuyền đánh cá với ông già (Jeon Seong-hwang) chạy dịch vụ thuê tàu từ đất liền. Kể từ khi lên thuyền, cô gái không bao giờ trở lại đất liền và tầm nhìn của cô do đó bị giới hạn ở chiếc thuyền đang trôi giữa vùng nước khổng lồ, không bến bờ.

Cô ấy dường hạnh phúc, vì thỉnh thoảng cô nở nụ cười mãn nguyện. Cuộc sống lênh đênh trên thuyền của cô gái có vẻ ‘bất thường' nhưng chúng ta cũng khó có thể định nghĩa được khái niệm ‘bình thường' trong bối cảnh khi cả hai nhân vật chính đều duy trì giá trị và lối sống ít được thừa nhận.

Cuộc sống có vẻ suôn sẻ khi ông lão háo hức chờ đợi sinh nhật lần thứ mười bảy của cô gái đủ tuổi kết hôn với ông. Ông ấy trở về sau mỗi chuyến đi với các phụ kiện và trang phục cưới: một đôi giày lụa đỏ, áo choàng thêu, chiếc mũ đội đầu nạm ngọc. Những thứ này ông ấy giấu trong một chiếc tủ có khóa, và sau đó đánh dấu những ngày đã qua trên lịch.

Cánh cung: Vở nhạc kịch hay nhất Kim Ki-duk 1

Ông già có khả năng đoán vận may bằng cách bắn 3 mũi tên vào hình nữ hình vẽ của Đức Phật trên mạn thuyền, trong khi cô gái ngồi trên chiếc xích đu treo lủng lẳng lướt qua lướt lại. Cô gái lấy lại mũi tên được bắn rồi thì thầm vào tai ông lão, ông ta thì thầm vào tai người câu cá đang muốn xem vận may. Những gì ông già và cô gái dự báo người xem đều không được nghe, còn xem bói lại có những cảm xúc lúc tức giận, vui cười… Người xem mãi mãi đặt dấu chấm hỏi và không biết tính xác thực trong những lời tiên đoán ấy.

Khi không sử dụng cây cung để nói về vận may, ông già cho nó vào chiếc trống nhỏ, bọc da, tạo ra âm thanh như tiếng vĩ cầm khi dây cung được chơi với mũi tên được xâu bằng lông ngựa.. Nhưng Trong khi đó, nếu bất kỳ nam giới thô lỗ nào tán tỉnh cô gái bằng mọi cách, ông ta sẽ bắn một mũi tên vào chỗ ngồi của họ.

Cánh cung: Vở nhạc kịch hay nhất Kim Ki-duk 2

Một ngày nọ, một chàng trai trẻ (Seo Si-jeok) lên thuyền, và có thể đoán trước rằng, cô gái đã cảm nắng anh và người đàn ông già nhìn thấy kế hoạch kết hôn của ông ta có thể biến mất. Trận chiến đấu trí sau đó bắt đầu và trở nên bí ẩn, kịch tính vì cả ông già và cô gái đều không nói một lời nào (họ có thể nói chuyện, họ thì thầm, nhưng không ai được biết chính xác họ nói gì). Kim cũng giới hạn toàn bộ bộ phim trong chiếc thuyền, và những cảnh quay phần lớn trong im lặng. Bộ phim mở ra với tốc độ hoàn hảo cho một câu chuyện nhỏ như vậy mà không quá ngọt ngào hay tham vọng.

Cánh cung: Vở nhạc kịch hay nhất Kim Ki-duk 3

Không quá nổi bật như The Isle, Samaritan Girl và 3-Iron, bản thân Cánh cung là sự pha trộn hài hòa của những yếu tố tốt nhất trong vũ trụ điện ảnh của Kim Ki-duk. Bộ phim tối giản với cảnh biển mênh mông và hai nhân vật chính như đóng kịch câm ngoại trừ việc thì thầm lời bói vào tai bất cứ ai muốn nghe, tránh xa những cạm bẫy của xã hội hiện đại.

Tác phẩm này mang đến cho chúng ta một Kim Ki-duk thanh thản với đầy đủ các phương diện với lời thoại tối thiểu, bối cảnh tự nhiên, âm nhạc du dương và những ẩn dụ tiềm ẩn. Sự tĩnh lặng bao trùm được ước ủng hộ, lúc bình yên mời gọi, lúc lại sóng gió và ngăn cấm. Âm nhạc phát ra từ chiếc vĩ cầm tạm bợ của một ông già tạo nên giai điệu cho tác phẩm bí ẩn này. Và cây cung như vũ khí, nhạc cụ và thiết bị bói toán mang lại nhiều khả năng ẩn dụ.

Nếu các cuộc đối thoại ngày càng hiếm trong các tác phẩm của Kim Ki-duk, thì ngôn ngữ hình ảnh và âm thanh của tác phẩm này rõ ràng đã phải đưa con tàu với di sản đặc biệt như vậy cập cảng. Khoảng thời gian này, phong cách hình ảnh của nhà làm phim không còn có thể kiểm soát được nữa, trong khi khán giả bị ru ngủ và khó chịu bởi sự bốc đồng của các nhân vật và giai điệu nhạc truyền thống lấp đầy những khoảng trống.

Cánh cung: Vở nhạc kịch hay nhất Kim Ki-duk 4

Do đó, Kim Ki-duk đã thổi một luồng sinh khí mới vào bộ đôi trang phục truyền thống của mình, say sưa với cuộc sống hàng ngày mà họ là những người duy nhất ngay từ đầu xác định các quy tắc.

Do đó, đạo diễn đã củng cố những nền tảng khác nhau mà cuộc sống trong xã hội bây giờ liên quan đến việc đưa ra một giọng điệu mơ mộng, thậm chí thần bí, một sự thay thế sẽ ngày càng ít vô lý hơn khi câu chuyện tiến triển. Không chấp nhận một vị trí mơ hồ như trong Samaritan Girl, Kim Ki-duk vẫn khiến người xem phải suy ngẫm trong khi tôn trọng sự do dự của anh ấy khi đối mặt với một lời cầu hôn như vậy.

Trong sự kỳ dị của thế giới trôi nổi này là một cây cung mà ông già sử dụng thay thế nhau như một vũ khí, một nhạc cụ và một thiết bị bói toán. Và khi những người đánh cá tỏ ra quá thân thiện với cô gái, ông già đã chống trả họ bằng những mũi tên chính xác. Hầu hết người câu cá trên thuyền đều tò mò mối quan hệ giữa chủ thuyền 60 tuổi và thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp.

Với khung cảnh xa xôi, biển và bầu trời (không có vùng đất nào được hiển hiện), sự ngắn gọn của cuộc đối thoại và những cảm xúc trần trụi, rõ ràng ngay từ cuộn phim đầu tiên rằng đây là sự trở lại của thế giới trừu tượng của The Isle, bộ phim đầu tiên đưa Kim thu hút sự chú ý của quốc tế. Tuy nhiên, ở đây, mối quan hệ trung tâm không được thúc đẩy bởi các nghi lễ buồn bã; thay vào đó, giống như tất cả các bộ phim của Kim kể từ Xuân, Hạ, Thu, Đông…, phim được thúc đẩy bởi sự tin tưởng tuyệt đối giữa hai người, theo cách kỳ lạ của nó, là một biểu hiện của tình yêu tuyệt đối.

Cánh cung: Vở nhạc kịch hay nhất Kim Ki-duk 5

Kim giữ cho cốt truyện mỏng manh nổi lên với sự pha trộn gọn gàng giữa những khúc quanh co trong nửa sau và những khúc nhạc đan xen đầy lôi cuốn khi ông già chơi trò đùa của mình. Với âm thanh u sầu của nhạc cụ tương tự như tiếng violin thô ráp, nhưng âm nhạc, được ghi điểm như một bản concerto cho dàn nhạc của nhà soạn nhạc Kang Eun-il. Cây cung vừa là người bảo vệ vừa là nàng thơ, vừa là nơi chết chóc vừa là nơi nuôi dưỡng tinh thần.

Mặc dù hai nhân vật chính không có đối thoại, nhưng lại được cân chỉnh một cách tuyệt vời, đặc biệt là Jeon trong vai ông già bảo vệ quyết liệt người phụ nữ của mình, lý do duy nhất để ông ta sống nhưng cuối cùng kết thúc với khúc nhạc u sầu, buồn bã. Kết thúc siêu thực, đòi hỏi người xem một bước nhảy vọt về niềm tin, đang diễn ra một cách phi kịch tính.

Cái kết có thể hơi kỳ lạ đối với hầu hết người xem, nhưng đó là Kim. Nhà làm phim Hàn Quốc Kim Ki-duk luôn thêm thắt những chi tiết nhỏ thường xuyên để đảm bảo tiến trình chậm nhưng liên tục. Kim Ki-duk biết vũ trụ này được tạo thành từ những không gian rộng lớn mà sự ru ngủ của nó bị mất đi trong sự hỗn loạn phát ra từ các trung tâm đô thị lớn và nơi các nhân vật im lặng tự nguyện đến với nhau.

Kim Ki-duk một lần nữa miêu tả một câu chuyện tình yêu kỳ quặc ủng hộ một lối sống mà những người trong cuộc đơn giản là không thể hiểu được. Không có nhiều cốt truyện nhưng Kim - nổi tiếng với Xuân, Hạ, Thu, Đông ... - về tâm trạng và vẻ đẹp hình ảnh và màu sắc, sự uể oải và cởi mở của tác phẩm mới nhất đã khắc phục nó trong tâm trí.

Cánh cung: Vở nhạc kịch hay nhất Kim Ki-duk 6

Kim Ki-duk yêu thích lễ hội của Hàn Quốc có hai chế độ: phim đảo (The Isle; Xuân, Hạ, Thu, Đông...) và phim đô thị (Bad Guy; Samaria; 3-Iron). Có vẻ như những câu chuyện về thành phố của anh ấy là sự phát triển từ lưỡi câu cá và sự cô lập của Người đàn bà với những câu chuyện về hòn đảo trước đó của anh ấy, vì cả Samaria và 3-Ironpremiered tại các liên hoan phim châu Âu năm 2004.

Nhưng với Cánh cung, bộ phim đã mở màn cho hạng mục Không nhất định tại Cannes, Kim đã trở lại với những chủ đề thế giới nổi cũ của mình. Đối với Kim, những nhân vật ít nói hoặc không nói chút nào, biểu tượng Phật giáo, màu cơ bản, ngư dân, bí mật ẩn sau cánh cửa và trong ngăn kéo, và sự Mỹ hóa văn hóa thanh niên Hàn Quốc đã khiến ông đào bới một cách xuất sắc tâm trạng và chuyển biến tâm lí của nhân vật. Tưởng như cô gái đã quyết định ra đi với chàng sinh viên trẻ tuổi để được ngắm nhìn thế giới rộng lớn hơn không gian chật hẹp trên thuyền, nhưng khi phát hiện người đàn ông chăm sóc mình bao năm qua quyên sinh bằng việc thắt cổ, cô chấp nhận làm đám cưới. 

Có sự giằng xé, đấu tranh mạnh mẽ, có sự nỗ lực từ bỏ thói quen 'được yêu và được chăm sóc', nhưng ẩn sâu trong cô vẫn lưu giữ một thứ tình yêu 'kì quặc', khó gọi tên. Đám cưới mảnh ghép cuối cùng lấp đầy khoảng trống trong lòng ông lão và cả lòng tham, sự chiếm hữu... Mọi nghi lễ, mọi việc ông muốn làm, hôn cô gái, chơi một bản nhạc u sầu... và kết thúc giữa tiếng rơi bõm của một đời người.

Cánh cung: Vở nhạc kịch hay nhất Kim Ki-duk 7

Kim là một bậc thầy của câu chuyện điện ảnh tối giản. Cánh cung theo dõi một vòng tròn thỏa mãn và đầy sức gợi, từ mâu thuẫn qua bất hòa đến giải quyết. Nhưng nó cũng chứa đựng một chút ấm áp đủ để vỗ về. Kim quan tâm đến các bẫy nghi lễ của văn hóa Hàn Quốc đến đây và trong bộ quần áo cưới truyền thống được tích trữ và cuối cùng được mặc trong một trong những cảnh cuối cùng; nhưng cũng có một số hợp thể tượng trưng của Freud (máu kinh trên vải lanh trắng, mũi tên như thể bộ phận sinh dục nam, v.v), ham mê, dục vọng và kết thúc...

Dù Cánh cung được quay đẹp mắt, thể hiện sự tương phản giữa kết cấu và màu sắc mờ nhạt của tấm giấy nháp trôi nổi này và cơ thể của cô gái trẻ khi nó nở hoa thành phụ nữ, nhưng điều này vẫn chưa đủ để mang lại cho bộ phim sự sâu sắc hay tiếng vang của tác phẩm xuất sắc nhất của Kim.

Và vẫn là cái kết theo cách của Kim, mũi tên được bắn lên, một chiếc thuyền tự quay lại, và chiếc thuyền còn lại tự chìm với dải lụa trắng biểu tượng của chết chóc, tang thương và kết thúc lướt nhẹ trên mặt nước. Dường như, Kim luôn thử thách trí tưởng tượng và lòng kiên nhẫn của khán giả. Và việc sử dụng chủ nghĩa tượng trưng oniric thay vì logic kịch tính để kết thúc câu chuyện có cảm giác giống như một chút giả tạo.

Theo Dung Nguyễn/Baodatviet.vn
Tin cùng chuyên mục
Đọc nhiều