#Cuộc thi Về nhà thôi

Bài dự thi Về nhà thôi (số 80): Ai cũng có một nơi để về

Khi bạn còn tìm hoài chẳng thấy hạnh phúc, về nhà đi, một mâm cơm ấm, một vòng tay êm, một góc sân nhỏ, "nhà" chính là hạnh phúc.

23/06/2022 17:55

Nhân kỷ niệm Ngày của Cha (19/6) và Ngày Gia đình Việt Nam (28/6), Tiin.vn tổ chức cuộc thi 'Về nhà thôi' nhằm tôn vinh tình cảm gia đình, là cầu nối giúp những người con nói lên nỗi lòng của mình với cha mẹ hay kể câu chuyện về chính gia đình của mình. Để cùng nhau chúng ta sẽ lan tỏa những yêu thương, ấm áp trong tháng của gia đình.

Độc giả có thể gửi bài dự thi về hòm mail: Duthi@tiin.vn (ghi rõ họ tên, địa chỉ, SĐT liên hệ). Bài dự thi có thể thực hiện 1 trong 3 hình thức: bài viết (kèm ảnh), bộ ảnh (kèm nội dung câu chuyện) hoặc video. Bài dự thi yêu cầu chính chủ, chưa đăng tải ở bất cứ đâu, không sao chép dưới mọi hình thức. 

Gia đình là nơi sẵn sàng bao dung cho mọi tật xấu, mọi điểm không tốt của bạn, nhưng luôn hy vọng bạn có thể trở nên tốt hơn.

Trên đời này, ngoài gia đình, sẽ chẳng có ai sẵn sàng nhận trách nhiệm cho những sai lầm của bạn, rồi còn an ủi, vỗ về bạn.

Nội dung chú thích ảnh

Có một kiểu lạnh là Mẹ Nghĩ Bạn Lạnh. Có một dạng gầy là Bố Thấy Bạn Gầy. Luôn bắt bạn mặc thật nhiều, ăn thật nhiều, dù rằng bạn chẳng yếu ớt đến thế. Trong lòng bố mẹ, dù bạn có lớn đến đâu, thì vẫn mãi là một đứa bé cần được yêu thương, chăm sóc thật nhiều.

Bị ốm, không dám nói cho bạn biết, vì sợ làm ảnh hưởng tới việc học của bạn. Nhớ bạn, không dám gọi điện thoại cho bạn, vì sợ làm ảnh hưởng tới công việc của bạn. Bố mẹ có thể cả năm không mua lấy một bộ quần áo mới, nhưng sẵn sàng mua những thứ tốt nhất cho bạn. Trời lạnh, người đầu tiên họ nghĩ tới sẽ là bạn, đứa con đang vất vả làm việc ở phương xa. Bố mẹ giống như một gốc đại thụ che trời, luôn đóng vai trầm mặc, che gió, che mưa cho bạn, sẵn sàng hy sinh mọi thứ mà không cần hồi đáp.

Mỗi việc bố mẹ làm cho bạn đều không thể đổi được bằng tiền bạc, nếu cảm động bạn không thể diễn đạt hết bằng lời, vậy hãy ghi nhớ nó trong lòng cả đời. Thứ tình cảm này rất bình thản, vì nó đã sớm ngấm vào máu thịt, sống chết cũng không rời xa. Đừng vì nó là thói quen mà coi nhẹ, đừng vì nó quá hiển nhiên mà quên dần đi. Chúng ta giống như những con trùng hút máu, từ khi sinh ra đã bám vào người cha mẹ, hút từng ngụm, từng ngụm máu, hút đến mức đôi lưng mẹ cha còng lại, hút đến mức mái tóc mẹ cha bạc đi.

Bạn thử tưởng tượng đến cảnh mấy chục năm nữa, bố sẽ nói năng không rõ ràng, miệng nhai rệu rã. Bố bắt đầu trở nên chậm chạp, lên tới tầng ba là mệt không chịu nổi nữa. Người đàn ông từng kiệu con trên vai, cho con cảm giác chỉ cần vươn tay lên là chạm tới bầu trời, giờ ngay cả nhấc thùng nước nhẹ cũng khó khăn. Bố từng nói, bố không phải quan to, cũng không phải ông lớn có chức có quyền, không thể giống như bố của người khác, bắc sẵn một cây thang sắt vững chãi cho con leo lên cao. Nhưng con vẫn muốn nói, cảm ơn bố, vì đã giúp con thêm mạnh mẽ, đối với con, bố hoàn hảo hơn tất cả. Và con cầu mong thời gian hãy thôi nhuộm bạc mái đầu bố.

Khi bạn còn tìm hoài chẳng thấy hạnh phúc, về nhà đi, một mâm cơm ấm, một vòng tay êm, một góc sân nhỏ, "nhà" chính là hạnh phúc.

Khi bạn đau đớn, về nhà đi, đừng quên, "nhà" sẽ nhẹ nhàng xoa dịu vết thương bạn.

Khi bạn cô đơn, bất lực, về nhà đi, "nhà" sẽ dùng yêu thương sưởi ấm trái tim đơn độc.

Khi bạn được đón nhận thành công, về nhà đi, "nhà" sẽ cùng nhau chia sẻ thành quả lao động mà bạn đã phải dùng những vất vả khó khăn, những mồ hôi nước mắt để đổi lấy.

Khi bạn tìm hoài chẳng thấy hạnh phúc, về nhà đi, một mâm cơm ấm đang đợi, một vòng tay êm, một góc sân nhỏ, "nhà" chính là một mái ấm gia đình.

Cảm ơn gia đình luôn chờ về mỗi ngày.

>> Xem thêm: CHI TIẾT THỂ LỆ CUỘC THI TẠI ĐÂY.

Theo M.H/vtc.vn
Tin cùng chuyên mục
Đọc nhiều