#Cuộc thi Về nhà thôi

Bài dự thi Về nhà thôi (Số 61): 'Mẹ ơi, con thèm bánh chưng...'

Khi vẫn còn đang học ở Việt Nam, nghe các anh chị du học sinh chia sẻ về những cái tết xa nhà, tôi đã hỏi mẹ rằng liệu tôi có nhớ Tết khi phải sống xa nhà?

22/06/2022 21:28

 

Nhân kỷ niệm Ngày của Cha (19/6) và Ngày Gia đình Việt Nam (28/6), Tiin.vn tổ chức cuộc thi 'Về nhà thôi' nhằm tôn vinh tình cảm gia đình, là cầu nối giúp những người con nói lên nỗi lòng của mình với cha mẹ hay kể câu chuyện về chính gia đình của mình. Để cùng nhau chúng ta sẽ lan tỏa những yêu thương, ấm áp trong tháng của gia đình.

Độc giả có thể gửi bài dự thi về hòm mail: Duthi@tiin.vn (ghi rõ họ tên, địa chỉ, SĐT liên hệ). Bài dự thi có thể thực hiện 1 trong 3 hình thức: bài viết (kèm ảnh), bộ ảnh (kèm nội dung câu chuyện) hoặc video. Bài dự thi yêu cầu chính chủ, chưa đăng tải ở bất cứ đâu, không sao chép dưới mọi hình thức. 

Bài dự thi dưới đây là của tác giả Trần Hồng Minh (Hà Nội)

Có lẽ với hầu hết sinh viên học xa nhà, Tết là dịp để được đoàn tụ với gia đình và ăn bữa cơm ấm cúng do mẹ nấu sau những ngày tháng học hành vất vả...

Thế nhưng, vì những lý do cá nhân hay hoàn cảnh mà một số sinh viên lại không thể về quê ăn Tết với gia đình. Vậy mà trên mạng xã hội Facebook từng có một trào lưu được chia sẻ rầm rộ với lời thách thức: 'Nhắn tin cho bố hoặc mẹ với nội dung 'Tết này con không về được, con xin lỗi' và cùng chờ đợi kết quả.

Lấy ý tưởng ca khúc Xuân này con không về của Quang Lê, một số sinh viên đã nghĩ ra cách thử phản ứng của mẹ bằng tin nhắn Tết này con không về. Không quá khó để tìm thấy những bức ảnh về trào lưu này trên Facebook. Đã có rất nhiều bạn trẻ like và hưởng ứng bằng việc chia sẻ cuộc hội thoại giữa mẹ và mình lên trang cá nhân. Tuy nhiên, bên cạnh các câu trả lời 'bá đạo' khiến bạn phải bật cười cũng là những tin nhắn trả lời thể hiện nỗi buồn của người mẹ.

Đã bao giờ bạn tự hỏi, nếu Tết này bạn thật sự không được về nhà?

Khi vẫn còn đang học ở Việt Nam, nghe các anh chị du học sinh chia sẻ về những cái tết xa nhà, tôi đã hỏi mẹ rằng liệu tôi có nhớ Tết khi phải sống xa nhà? Với một đứa 18 tuổi – cái tuổi hết trẻ con nhưng chưa đủ người lớn, du học có lẽ là một thiên đường khi không bị ai quản lý, tự chi tiêu, tự lo chuyện ăn mặc.

Du học trong suy nghĩ nhiều người là tiêu tiền bố mẹ, chỉ có ăn, học và ngủ. Hai từ 'du học' đó tưởng chừng đơn giản nhưng lại khiến cho bao nhiêu cô cậu sinh viên rơi nước mắt khi nhắc đến, đặc biệt là mỗi dịp Tết đến xuân về.

Lựa chọn con đường du học là lúc tôi nghĩ rằng mình sẽ đủ bản lĩnh để vượt qua tất cả. Những nỗi nhớ được giấu chặt vào trong, những giọt nước mắt được che đi bằng nụ cười an tâm. Chút bỡ ngỡ về văn hóa, ngôn ngữ, con người dần trôi qua khi tôi đã thích nghi sau một thời gian học tập.

Thế nhưng, khi Tết Nguyên Đán đang gần kề, tôi lại nghe thấy có chút gì đó hẫng trong tim. Tết đầu tiên xa nhà với khoảng cách gần hai nghìn cây số. Một khoảng cách không quá xa khi chỉ cần ba tiếng ngồi máy bay là có thể trở về nhà. Tuy nhiên vì lịch học không cho phép, tôi sẽ không thể trở về nhà vào dịp này và thực sự đón một cái Tết xa nhà.

'Mẹ ơi, con thèm bánh chưng...'

Bánh chưng là một lọai bánh không thể thiếu trong mỗi dịp Tết của Hà Nội. Những chiếc bánh xanh mướt và vuông vức như một lời chúc cho năm mới an lành. Chỉ với vài nguyên liệu đơn giản nhưng bánh Chưng lại thách thức người làm phải cẩn thận và kiên nhẫn từ khâu chuẩn bị nguyên liệu cho đến lúc cắt bánh. Giữa sự hiện đại và tấp nập của Hà Nội, hiếm có nhà nào lại chuẩn bị những chiếc bánh chưng tự gói để đón Tết. Chỉ cần ra siêu thị hay chợ là đã có thể mua được những chiếc bánh cổ truyền thơm ngon và đẹp đẽ. Ấy vậy mà, cứ dịp Tết đến, nhà tôi lại hì hục mua đỗ xanh, thịt mỡ, gạo nếp và lá rong để tự gói bánh.

Nội dung chú thích ảnh

'Bố cặm cụi từ 5 giờ sáng trộn gạo gói bánh chưng'

Muốn có một chiếc bánh chưng ngon thì nguyên liệu cũng phải ngon. Cứ giữa tháng mười hai âm là cả nhà lại rồng rắn kéo nhau về quê để xin bà cân đỗ, cân gạo. Đỗ xanh, gạo nếp ở quê khác trong siêu thị khi mà bạn phải bỏ công nhặt sạn, xát vỏ, v.v.

Tôi vẫn còn nhớ như in những lúc bố phải dùng kính lão để tìm hạt sạn hay khi cả nhà thay phiên nhau giã đỗ. Bánh Chưng thì không thể thiếu thịt mỡ. Thịt là phải thịt ba chỉ ngon, được ướp với chút tiêu, nước mắm, hành khô hai ngày trước khi gói bánh. Sung sướng nhất là lúc mà sau khi gói bánh còn thừa chút thịt. Thịt đó rim lên và ăn cùng cơm thì không gì ngon bằng. Rửa lá, cắt cuống là cái giai đoạn mà tôi lười nhất.

Trong thời tiết lạnh lẽo của mùa Đông Hà Nội, phải nhúng tay vào nước kỳ cọ từng chiếc lá thật là đáng sợ. Thôi thì năm nào tôi cũng 'nhường' cho mẹ làm. 

Vì là bánh tự gói nên chắc chắn không thể cao thành, vuông vức như ở ngoài hàng. Nhưng trong đó lại là công sức, tình cảm của mỗi thành viên trong gia đình. Có lẽ vì thế mà cứ sau mỗi dịp Tết, tôi lại tăng cân vì bánh Chưng. Giờ đây, cứ mỗi lần gọi về cho gia đình, tôi luôn mếu với bố mẹ vì thèm bánh chưng, dưa hành. Rốt cuộc, tôi nhớ nhà hay nhớ bánh Chưng?!

'Thèm' không khí ngày Tết quê hương

Tôi yêu Tết, yêu cái khoảng thời gian mà cả nhà quây quần bên nhau. Cả nhà tôi sẽ cùng nhau gói bánh, trang trí nhà cửa, đi mua đào, háo hức chờ xem Táo Quân đêm 30. Nhà lúc nào cũng thơm phức mùi nước lá đầy ấm cúng, mùi hương trầm, mùi nhang toả ra nhè nhẹ, rất dễ chịu và thanh tao. Tôi thèm được quay về bên gia đình để chiều 29, 30 hí hoáy gói bánh chưng với bố, phụ mẹ dọn mâm cúng và ra phố mua mía lộc.

Tôi yêu Hà Nội vào những dịp Tết đến. Đường phố được trang hoàng bởi biết bao đèn, cờ và hoa. Tôi còn nhớ như in những sáng Mùng Một Tết, bước ra ngoài con phố sạch tinh tươm, vắng vẻ.Tôi nhớ thời khắc giao thừa, khi mà trời đất giao hoà, vạn vật đều bừng lên sức sống mới. Lúc nhỏ, tôi luôn háo hức chờ cho đến 0 giờ 0 phút ngày mùng 1/1 để xem pháo hoa, mà y như rằng tôi sẽ ngủ quên và sáng mùng một lại nằm khóc ăn vạ.

Năm mới của tôi luôn bắt đầu bằng xôi gấc đỏ may may mắn và mứt quất ngọt ngào. Chỉ thế thôi cũng đủ làm tôi bật khóc mỗi khi nhớ về. Học xa nhà là khi bạn không có ai bên cạnh đêm giao thừa, không được ăn những món ăn quen thuộc hay không được hưởng sự ấm cúng của gia đình trong ngày tết.

Học xa nhà là chấp nhận chúc năm mới bố mẹ và nhìn mọi người quây quần bên nhau qua màn hình máy tính. Nhiều khi tôi thấy bạn bè rủ nhau đi chơi Tết trên Facebook, lúc đó tôi chỉ gập máy và đi ngủ vì không thể chịu nổi nỗi nhớ nhà. Nhìn những gia đình đi chơi trên phố mà tôi lại thấy chạnh lòng. Tôi chỉ muốn vứt bỏ tất cả để được quay về với gia đình ngay lúc này mà thôi.

Hẹn ngày trở về…

Tết trong tôi chỉ đơn giản có vậy. Thế nhưng cũng đủ làm cho tôi khi đi xa không sao quên được. Trong suốt những chuyến đi của mình, tôi đã gặp rất nhiều người Việt Nam đang học và làm việc nơi xứ người. Có những người đến từ Hà Nội, Hồ Chí Minh và rất nhiều tỉnh thành khác khắp cả nước. Nhưng trên những chuyến bay đáp xuống sân bay Nội Bài, dẫu có đến từ đâu thì họ đều chia sẻ chung một niềm hân hoan và gọi nơi mà máy bay đang chuẩn bị đáp xuống đó là 'Nhà'.

Chỉ còn 15 phút nữa thôi, tiếp viên trưởng thông báo máy bay sẽ hạ độ cao để chuẩn bị hạ cánh. Và ngay lúc đó, Hà Nội hiện dần ra qua lớp mây trắng. Vài tiếng reo mừng khẽ vang lên, những người con tha phương đang cùng hướng ra cửa sổ để ngắm nhìn nơi mà họ gọi là 'Nhà'. Họ biết rằng, ở đó có những người thân yêu đang chờ đón họ trở về sau bao tháng ngày mà nỗi nhớ phải ghim chặt trong tim. Cho dù nơi đó là bon chen, là đông đúc nhưng chỉ cần được trở về nhà thôi đã là điều tuyệt vời nhất rồi!

Những bài hát về mùa xuân cũng đã vang lên báo hiệu một năm mới đang về. Thế nên, hãy trở về khi còn có thể vì đó là mong ước của rất nhiều người không thể. Đặc biệt, những ai đang ở gần bên gia đình, bạn bè và người thân hãy biết trân trọng và tận hưởng những phút giây tuyệt vời này. Vì Tết chỉ thực sự là Tết khi bạn được ở bên gia đình và không Tết nào vui bằng Tết đoàn viên.

Theo M.H/vtc.vn
Tin cùng chuyên mục
Đọc nhiều