Mất đi cánh tay trong lần băng rừng 'gieo chữ'
Trong căn phòng nhỏ của Trường Tiểu học và THCS Đăk Hlơ (xã Kông Bơ La), giọng hát trong trẻo của cô giáo âm nhạc Trần Thị Bá Tiền (SN 1984) cùng tiếng cười rộn ràng của cô trò nơi vùng khó vang vọng giữa núi rừng. Cô được mệnh danh như chú chim Ch’rao của đại ngàn vì đàn hay, hát giỏi lại dạy cho học sinh trong làng biết cái chữ.
Thế nhưng, ít ai biết rằng nữ giáo viên đang đứng trên bục giảng ấy từng phải trải qua một biến cố kinh hoàng giữa rừng sâu. Theo đó, trong một lần đến trường gieo chữ ở 'ốc đảo' Hà Đông nay là xã Đăk Smei (tỉnh Gia Lai) cô Tiền gặp tai nạn giao thông phải 'gửi' lại cánh tay nơi núi rừng xanh thẳm...
![]()
Nữ giáo viên mang nghị lực phi thường Trần Thị Bá Tiền
Chia sẻ với PV, cô Trần Thị Bá Tiền trải lòng: 'Năm 2014, sau khi tốt nghiệp mình đã xin dạy môn Âm nhạc tại một trường Tiểu học thuộc xã Hà Đông nay là xã Đăk Smei. Nhà cách trường gần 150km, thời điểm này lại mới sinh con được 9 tháng và đang nuôi đứa con học lớp 1 nên phân vân không biết có nên tiếp tục với cái nghề mình đã mơ ước không. Thấu hiểu nỗi lòng của vợ, chồng mình đã động viên và hứa chăm sóc chu đáo cho các con để vợ yên tâm công tác'.
Từ đó, khoảng 3h sáng thứ 2 hàng tuần, bất chấp mưa gió, nữ giáo viên lại lặng lẽ vượt quãng đường gần 150km vào vùng sâu để dạy học. Đến chiều thứ 6, cô lại khăn gói về nhà. Rạng sáng 9/9/2019, như thường lệ khi chồng con đang ngủ, cô Tiền vội vàng quấn vội chiếc khăn lên đường.
Chiếc xe máy cà tàng của cô Tiền băng băng trên con đường Quốc lộ 19 từ huyện Kbang qua huyện Mang Yang và đi tắt đến huyện Đăk Đoa. Nhưng khi đến cánh rừng xã Hà Đông thì va chạm với chiếc xe tải đi ngược chiều. Cú va chạm mạnh khiến cô ngã xuống đường, cánh tay trái bị bánh xe cán qua, dập nát.
![]()
Biến cố lớn đã khiến cô mất đi cánh tay trái
Con đường rừng vắng vẻ, không có sóng điện thoại, ít người qua lại chỉ có anh tài xế và cô Tiền kêu gào trong đau đớn. Cánh tay bị dập nát, máu chảy ra không ngừng mà không biết gọi ai…lúc ấy cô ngỡ mình sẽ không còn được gặp chồng và các con nữa. Sau gần 3h đồng hồ nằm bên con đường rừng, tiếng khóc của cô cũng dần yếu đi vì máu ra quá nhiều.
May mắn thay, một lúc sau có một xe của lãnh đạo xã Hà Đông đi ngang nên đã vội đưa cô ra bệnh viện Quân Y 211. Vượt con đường rừng gần 70km, cô Tiền cũng đã thiếp đi vì quá đau. Đến khi tỉnh dậy nữ giáo viên mới đau xót khi cánh tay trái của mình đã ở lại với cánh rừng Hà Đông.
'Nghe tin tôi gặp nạn, nhiều học sinh người Ba Na trong trường đã góp mỗi em 1.000 đồng, bỏ vào túi ni lông nhờ thầy hiệu trưởng mang đến bệnh viện. Túi tiền lẻ chưa đầy 700.000 đồng của học sinh vùng cao khiến tôi nghẹn ngào. Trước tấm lòng của học trò và nhìn lại cánh tay của mình tôi tự hỏi sau này mình còn làm được gì và liệu có thể đứng trên bục giảng để dạy học trò nữa không', cô Tiền bộc bạch.
![]()
Những ngày đầu sau biến cố, mọi hoạt động của cô đều phải nhờ chồng giúp đỡ
Sau hơn một tháng điều trị, cô Tiền xuất viện. Ngay khi sức khỏe vừa ổn định, cô nhờ chồng trở về trường Hà Đông, mang theo những túi kẹo nhỏ như một lời cảm ơn dành cho học trò. Một tay run run, cô chậm rãi trao từng túi kẹo cho các em.
Giữa khoảng sân trường thân quen, những câu hỏi ngây thơ của học trò như: 'Tay kia của cô đâu?', 'Cô có đau không?', 'Cô còn dạy chúng em nữa không?'. Ánh mắt trong veo, đầy lo lắng của lũ trẻ khiến cả khối trường tĩnh đi trong xúc động.
Thế nhưng bi kịch chưa dừng lại. Kể từ ngày hay tin con gái gặp nạn, người mẹ già vì quá đau đã bỏ ăn, bệnh cũ tái phát rồi qua đời. Nỗi đau mất mát một phần cơ thể chưa được nguôi ngoai thì cô Tiền lại phải gánh thêm nỗi đau mất mát quá lớn khi mất đi người mẹ thân yêu. Những ngày sau đó, cô gần như kiệt quệ cả thể chất lẫn tinh thần. Không ăn uống, tâm lý bất ổn nên vết thương từ tay sưng lên, mủ ứa ra khiến cô càng thêm đau đớn.
Cô giáo trẻ viết tiếp ước mơ bằng một tay
Trước hoàn cảnh của nữ giáo viên, lãnh đạo Tỉnh ủy Gia Lai đã đến thăm hỏi, động viên và chỉ đạo các cơ quan chức năng tạo điều kiện chuyển công tác cho cô về gần nhà. Sau đó, cô được điều chuyển về giảng dạy tại Trường Tiểu học và THCS Đăk Hlơ, cách nhà chưa đầy 1km.
![]()
Trước hoàn cảnh trên, sau tai nạn cô Tiền được chuyển về công tác gần nhà
Dù đã được chuyển về gần nhà, nhưng những ngày đầu trở lại lớp học vẫn là khoảng thời gian đầy thử thách với cô Tiền. Khiếm kiếm trên cơ thể khiến những công việc vốn quen thuộc trở nên khó khăn gấp bội. Từ việc cầm phấn viết bảng, lật từng trang giáo án hay mở tập nhạc cho học sinh đều trở nên khó khăn, yêu cầu cô phải nỗ lực nhiều hơn trước.
'Việc mất đi một cánh tay khiến nhiều hoạt động quen thuộc gần như phải học lại từ đầu. Khi dạy hát, tôi không thể vừa đánh nhịp và hướng dẫn động tác như trước. Nhiều lúc đang say sưa giảng bài, cánh tay còn lại mỏi nhừ phải dừng lại vài phút. Việc cầm phấn viết bài lên bảng cũng trở thành một thử thách. Những nét chữ vốn quen thuộc bỗng trở nên chậm chạp, ngắt quãng', cô Tiền chia sẻ.
![]()
Nữ giáo viên kiên trì tập luyện để có thể đứng trên bục giảng, viết tiếp ước mơ
Kiên trì vượt qua nỗi đau ấy, mỗi tối nữ giáo viên ấy lại lặng lẽ tập viết bảng, tập lại cách đánh nhịp chỉ bằng một tay. Những động tác tưởng chừng đơn giản ấy phải lặp đi lặp lại hàng trăm lần để trở thành thói quen mới. Bằng sự kiên trì bền bỉ và lòng yêu nghề cô dần học cách thích nghi với cơ thể không còn lành lặn của mình. Và rồi, cô vẫn đứng vững trên bục giảng.
Nhẹ nhàng nói về những mất mát đã qua, cô Tiền chia sẻ: 'Nhiều năm rồi, tôi cũng không còn nghĩ nhiều về việc mất đi cánh tay nữa. Điều tôi quan tâm nhất là mỗi ngày đến lớp, học sinh vẫn cảm thấy vui vẻ khi học tập. Dù sức khỏe không còn như trước, nhưng tôi sẽ cố gắng vì học trò của mình'.
Với những nỗ lực bền bỉ ấy, cô Tiền đã được Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam vinh danh vì những đóng góp cho giáo vùng cao, đồng thời đạt danh hiệu Chiến sĩ thi đua cơ sở từ năm 2023.
![]()
Gửi lại cánh tay nơi đại ngàn, nữ giáo viên vẫn bám bản 'gieo chữ' ở vùng khó
Thầy Đỗ Đức Nhiều - Hiệu trưởng Trường Tiểu học và THCS Đăk Hlơ nhận xét: 'Cô Tiền là tấm gương tiêu biểu về ý chí và nghị lực vượt khó. Dù mang khiếm khuyết trên cơ thể, cô vẫn luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ chuyên môn và hết lòng với học sinh. Với nhà trường, cô Tiền không chỉ là giáo viên mà còn là nguồn cảm hứng cho cả thầy và trò.
Nhiều năm qua, cô liên tục đạt danh hiệu Chiến sĩ thi đua, giáo viên dạy giỏi; tích cực tham gia và hướng dẫn học sinh trong các hoạt động văn hóa, văn nghệ của trường và địa phương. Từ những nỗ lực thầm lặng ấy, hình ảnh cô giáo nhỏ bé nhưng đầy kiên cường đã trở thành tấm gương sáng, tiếp thêm niềm tin và nghị lực cho học sinh trên hành trình học tập và trưởng thành'.